Thứ bảy, 20/06/2026,

Hoài niệm (Lê Công)  (27/11/2010)
Lặng nhìn bậc đá cầu ao Mấy mươi năm tháng chênh chao nhẵn mòn Đã qua bao những mất còn Cố quên vẫn nhớ nụ son đầu đời
Cuối đông xuân sắp về chưa? Cỏ bông may trắng lối xưa phiêu bồng. Những va đập núi cùng sông Những đêm gẫy khúc mộng không dát vàng Nửa khuya trăng thẹn đường làng Ai chờ ai cửa tuềnh toàng buông tơ.
Tình cờ ta gặp lại em Trong cơn “mưa nắng” tháng Năm quê nhà Cầu vồng ửng sắc xa xa Nghe hương nấm mối mặn mà chất quê!
Bếp tro vơi vắng niêu cơm Chưa vời vợi nắng đã ươm ráng vàng Nhịp cầu bóng nước vắt ngang Lưa thưa mấy quả sung vàng rơi rơi Ai về đưa đón chị tôi Đến xa khuất tận góc trời đau đau
Bông gạo Một ngày mây chán làm mây Bỗng nhiên mây thích làm cây-phàm-trần Trĩu cành hoa đỏ hoá thân Chùm mây-gieo-hạt trắng ngần vừa bay
Cà phê buồn đắng lên môi Nhạt nhèo lên mắt, mặn trồi vào tim Nhâm nhi hương vị đi tìm Ngọt ngon thăm thẳm nổi chìm tương tư…
Chợ giời bán cánh chuồn chuồn Bán yêu, bán ghét, bán buôn sự đời Tôi rao bán trọn nụ cười Bán bài thơ dở, phận đời ngu ngơ...
Tôi về sửa gáy, đóng bìa Trang Thơ tri kỷ… ngoài kia ấm đời Cái đêm lá dỗ… về trời Gặp bạn tình chén rượu mời… chia tay Người Thơ nửa tỉnh, nửa say Để đêm lá dỗ cau mày đứng ngây
Vượt bao đèo dốc về đây Nỗi lòng đâu dễ nói ngay lên lời O, dì, cậu, dượng của tôi Thật như cây sắn giữa đồi cỏ gianh
Thế rồi nắng cũng hoang sơ Phố yên lặng gió bơ phờ nỗi riêng Ký ức rêu phủ xanh miền Thinh không nhuộm nét ưu phiền ướt mi
Xin anh đừng nhớ làm chi Tuổi xuân đã cạn, tóc thì đã sương Thơ buồn như sợi chỉ vương Em ngồi khâu lại vết thương cuối mùa. Bây giờ mặc kệ nắng mưa Ớt cay cũng ngọt, chát chua cũng cười!
Thì em về ở bên chồng Niềm vui chẳng lớn nhưng không quá buồn Người ta mực thước khiêm nhường Ngày êm đêm ấm như thường thế thôi Người ta nói chỉn chu lời Giữ em như thể hoa trời gởi cho Người ta sẽ giúp em lo Khi trăng mây ám khi cò rớt cây
Trước tiên Trước Trang [1009 ,1010 ,1011 ,1012 ,1013 ,1014, 1015 ,1016 ,1017 ,1018 ,1019 ,1020 ] Tiếp  Cuối cùng