CÓ DUYÊN
Thành Huân
Có duyên em hỡi hãy về
Cùng anh đi giữa miền quê nắng chiều
Mùa thu quê thật mến yêu
Mong em mong cả dáng chiều đổ nghiêng
Nhớ em - nỗi nhớ rất riêng
Đêm dài gửi mộng nơi miền quê xa
Chiều hoang tím ngắt hồng hoa
Mây trôi lững thững, la đà lá rơi
Dòng sông lặng lẽ mãi trôi
Thuyền tình ai đã xa rời nơi đâu?
Câu hò ai thả sông sâu
Mà sao vẫn đượm một màu trong tôi?
Xa người nhớ lắm... người ơi!
Nhớ câu hò đọng trong tôi mấy mùa
Có duyên giữ vẹn câu thề
Mong mùa xuân tới ta về bên nhau.
T.H
____________
Tác giả Thành Huân - ĐT:0979813822
Email: nguyenhuan@rocketmail.com
|
bai tho rat co tinh nguoi,va cam dong
Bài thơ không có gì đặc sắc, đây là bài thơ đọc để tham khảo cho vui vậy thôi! Không lưu lại trong tâm trí !
Duyên đời...duyên đất... duyên quê... Trăm duyên... có vẹn câu thề mới duyên !
"Mong em mong cả dáng chiều đổ nghiêng " - thật là hình ảnh! Nhưng, trông chờ, mong nhớ hình ảnh người yêu đẹp đẽ (hình ảnh người yêu bao giờ cũng rất đẹp đẽ), thơ mộng, mỏng mày hay hạt... ở một phương trời đẹp, mà trong "dáng chiều đổ nghiêng ", thì là bão tố to quá rồi, đổ cả mất rồi - sợ quá, khiếp quá; nếu người yêu của "em" là nvậy và từ dông gió ấy đang đùng đùng đến với "em ", thì "em" phải vắt chân lên cổ mà chạy thục mạng và vừa chạy, vừa lạy rối rít!
Cảm ơn các bạn: Nguyễn Công Thanh,Trần Thanh Dũng và Nguyễn Duy Xuân đã đóng góp ý kiến rất hay.Nhưng theo ý tôi ở khổ cuối của bài thơ nếu sửa theo ý của bạn Công Thanh thì nghĩa của câu này rất rộng và sự chờ đợi của mối tình này thật sự là một mối tình thuỷ chung son sắt. Bởi vì: Nhớ câu hò đọng trong tôi suốt đời-có duyên tình mãi sáng ngời-Mùa xuân hát mãi những lời yêu thương. Nhưng nên thay Mùa xuân=đôi ta hát mãi những lời yêu thương.
Tôi thì tôi nghĩ không nên sửa khổ cuối. Ý thơ như thế là sâu sắc, hợp lẽ: đọng mấy mùa, vẹn câu thề và hẹn gặp mùa sau bởi chủ thể trữ tình đang rất nhớ mong, chờ đợi mà. Chỉ tiếc một chút, mùa/về hơi gượng vần làm lệch điệu của nhịp thơ.
TTD đang đọc " Có duyên". Một bài thơ về một mối tình nhẹ nhàng, sâu lắng và chung thủy vốn như cái chất "quê" được chắt lọc ngàn đời qua sự mài giũa tài hoa của tác giả TH bỗng sáng lên lấp lánh.
Bài thơ có nhiều câu thật gợi: "Mong em mong cả dáng chiều đổ nghiêng", "chiều hoang tóm ngắt hồng hoa" nhưng cũng có câu quá ép vần: "Nhớ câu hò đọng trong tôi mấy mùa/ Có duyên giữ vẹn câu thề". Có thể sửa thế này có được không: Nhớ câu hò đọng trong tôi suốt đời/ có duyên tình mãi sáng ngời/ Mùa xuân hát mãi những lời yêu thương.
|