Thứ ba, 21/07/2026,


Nhà tôi thành bảo tàng đêm (Phạm Xuân Trường) (02/06/2020) 

 NHÀ TÔI THÀNH BẢO TÀNG ĐÊM



Phạm Xuân Trường



Nhà tập thể tầng lại cao
Đêm mơ thấy tiếng thì thào quanh tôi
Rượu trong như nước mắt người
Hai tay nâng chén con mời vĩ nhân

Nguyên Hồng, Phùng Quán, Nguyễn Tuân
Trần Dần, Lê Đạt, Huyền Trân, Lê Bầu
Quây quần ôn chuyện nông sâu
Buồn đau nhân thế bạc màu âm dương

Văn chương hệ lụy khôn lường
Dốc lòng nào biết văn chương đọa đày
Nhận về một cái phủi tay
“Văn chương một thuở” thấm đầy máu tươi

Đa mang nặng kiếp chao ôi?
Nhớ “Lời mẹ dặn” dẫu đời trắng đen...
Nhà tôi thành bảo tàng đêm
Cạn ly dĩ vãng để quên tủi hờn

Nghe gà giục sáng từng cơn
Trên tường chật kín chập chờn vĩ nhân.


P.X.T
 
 
 
 
 
 
 
 
_________
Nhà thơ: Phạm Xuân Trường
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
ĐT: 0983.325.128
ĐC: Quận Lê Chân, Tp. Hải Phòng
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phạm Thúy Vinh - Emailthuyvinh.1958gmail.com - 0886429709 - Số 6 Nguyênc Công Hòa Lê Chân HP  (Ngày 02/06/2020 20:19:18)

Bài thơ thật nặng lòng... mà nghe từ trong sâu thẳm nỗi buồn nhân tình thế thái lắng lại trong người đoc khôn nguôi

Các bài khác: