Để cho tròn một chữ yêu
Giữ thuyền theo lái sớm chiều thủy chung
Theo sông đi đến tận cùng
Vượt qua ghềnh thác, bão bùng vẫn theo
Có một đêm ấy trong ta
hình như đêm Huế đã xa mất rồi
tím dần lên mắt lên môi
tím trời thương nhớ xa xôi phương nào
Trọng sang
Quý của
Tham giầu
Ca dao ngắn lại - Nhà lầu cao hơn .
Nụ cười quên lúc giận hờn
Đồng tiền vênh vác sau cơn đói nghèo !
Hành thiền, qua giấc mộng đêm
Câu kinh xé nửa cơ duyên lệ buồn
Gối tay giấc ngủ chập chờn
Hai đầu viễn xứ cô đơn chảy tràn
Chỉ là mơ, chỉ mơ thôi
Nghe như có cánh sao rơi xuống làng
Mưa phùn nhoèn sắc hoa xoan
Tím thì dính lại, trắng toan lên trời
Vạt sương gõ nhịp triền đồi
Phù sa bờ bãi chia đôi nỗi niềm
Nửa này gói kín tình riêng
Nửa này xin gởi về miền hư không
Ước gì mưa cứ lê thê.
Được chung ô, được vai kề ấm vai.
Biết bao giờ mới nguôi ngoai.
Buổi chung ô, ướt bờ vai… ỡm ờ!
Trùng phùng nhập hạn thiên di
em đi Nam Mỹ Nam Phi... bất thường
Cánh bay vượt ải nhớ thương
thơ xanh biết tự mở đường mà xanh
Ta đem ngày tháng chơi vơi
Cho thơ gặm cả trùng khơi nỗi buồn
Mai sau thác cạn tận nguồn
Hồn khô như lá vần luồn chốn nao?
Ta về qua ngõ mưa bay
Nhớ chiều thu ấy mưa đầy tóc em
Lối xưa đâu vạt cỏ mềm
Một thời trăng rụng xuống thềm tương tư.
Là em... đi giữa phồn hoa
Vạn người xuôi ngược vẫn là cô đơn
Là em... tự dỗi, tự hờn
Lơ ngơ tự giẫm cõi hồn... mình đau
Mối tình ngào ngạt tỏa hương
Bồng bềnh như khói như sương mỗi chiều
Từ trên mảnh đất phì nhiêu
Hoa tình yêu nở rộ nhiều đấy em.