Xe tơ kết tóc với người
Những mong tri kỷ một đời tri âm
Nào ngờ có bấy nhiêu năm
Lệ chan ướt gối âm thầm mất nhau
Đầu đình chợt nhớ đêm sao
Cánh đồng chợt nhớ thu nào mưa bay
Đồi sim chợt nhớ cỏ may
Vườn dâu chợt nhớ trăng đầy giếng thơi
Qua rồi mưa dập bão giông
Chú đi ngày ấy rồi không thấy về...
Hoa gạo chín đỏ bờ đê
Tiếng con chim cuốc bốn bề tả tơi!
Thuyền buồn cứ vẩn vơ trôi
Suôi về đậu bến ,nụ cười hoen my
Gửi em một chút xuân thì
Sao nàng chẳng nhớ điều gì...đã qua
Thoáng xuân qua, chẳng ghé tìm
Có người ra đứng bên thềm ngóng theo
Chợt thương ngõ vắng buồn teo
Chợt thương ngấn nước trong veo bóng mình
Trách ai bước vội qua cầu
Xô câu thơ rớt xuống sầu mênh mang.
Sông buồn vắng bóng đò ngang
Cô đơn thơ lội suốt bàng hoàng đêm.
Nhớ đêm hôm ấy rụt rè...
Triền đê cỏ rối câu thề... xa nhau
Áo xanh lỗi hẹn trầu cau
Gió se chỉ thắm... qua cầu luồn kim
Câu thơ em viết chân tình
Như thu Hà Nội như mình nhớ nhau
Anh về kéo kén ươm dâu
Cho thơ em dệt ngàn câu nõn nường
Đặt tay lên những dịu dàng,
Níu cơn vô vọng tràn lan khúc buồn
Lỡ làng đếm giọt mưa tuôn,
Giọt trông rả rích, giọt suôn mặn mà
Bồi hồi vành nón nghiêng che
Sương may ướt đẫm câu thề ngày xưa
Mơn man con sóng vỗ bờ
Bến chiều em … vẫn hững hờ thuyền anh
Ngủ đi em…
ngủ say êm
Say cho quên hết nỗi niềm đầy vơi
Ngoài song trăng vẫn mỉm cười
Biển rì rầm hát bao lời sóng yêu!
Giọt hôn đọng giữa rèm mi
Bỗng dưng lại sợ… chiều đi vội vàng
Lỡ mai bước vội sang trang
Trả em góc khuất dấu ngàn nỗi đau