Thôi về vui thú điền viên
Xa vòng danh lợi về miền chân quê
Vấn vương đất thói, quê lề
Tình làng nghĩa xóm ba bề bốn bên
Nắng lên gọi lá đâm chồi!
Mưa giăng tơ dệt thơ mời nụ hoa!
Làng gần cho tới làng xa
Người người ai cũng như là đang yêu!
Anh đi vì nước vì non
Vì vòm trời rộng vì con sông dài
Vì quê hương của ngày mai
Vì bao thế hệ tương lai sau này
Đất Mẹ ngàn vạn nẻo đường
Đường mang tên Bác khởi nguồn từ đây
Thu chưa
mà lá đã vàng…
Em
từ nương rẫy
ngô ran giọng cười
Quê hương nghèo khó có gì
Cả đời cua ốc sống vì cháu con
Lấy tình lấy nghĩa làm ngon
Với bùn với đất sắt son trọn thì.
Như đời – vịn nẻo đơm hương
Như em – neo lối rất thường trong tôi…
Trái tim vẫn khát một đời
Trong cay cực gạn ngọt bùi người ơi.
Ru con
ru với mênh mông
Bóng núi thì ngắn, tình sông thì dài
Ngủ đi nào
giọt nắng mai!
Lặng thầm một khoảng đời riêng
Nhẹ nhàng mẹ nhận truân chuyên phận người
Vui buồn một cõi đầy vơi
Sâu nơi tim mẹ vẫn tươi thắm tình
Ruộng cày đang ủ men tơi
Lão nông hát nhẩm ru lời mạ non
Gió hanh trượt vết chân tròn
Rung rung nón trắng mặt bùn tê tê
Sấu già ủ rũ lặng thinh
Thương dòng lưu bút nghiêng mình nơi đâu
Trăng rơi dạ xót vương sầu
Phương xa lạnh buốt nỗi đau mưa chiều !
Giận em nở một nụ cười
Khoe ai bên nẻo xuân thời đa đoan
Giận ta lạc bước chân hoang
Lối về níu lại chút ngoan ngoãn mình