Mây trời bay mãi về đâu
Mòn trông để tím những chiều nhớ nhung
Lạ kì ánh mắt người dưng
Xới tung xao xuyến đến từng phút giây
Con cua, con cáy, con còng
Đồng xa theo mẹ về cùng lo toan
Đường mòn chân mẹ chẳng mòn
Liêu xiêu bóng mẹ, hoàng hôn nhạt nhòa.
Con đò chở lính năm nao
Và o du kích cắm sào nơi mô ?
Cát Sơn cồn cát nhấp nhô
Hàng dương xanh ngát bây giờ còn không?
Đông nay lá vẫn còn nhiều
Xanh tươi giữ vẻ mĩ miều cho đông
Bấc về lá trút cành không
Khẳng khiu trước gió khiến đông… chạnh buồn
Thương con lòng dạ héo mòn
Thay mẹ rừng núi ru con suốt đời.
Ầu ơ... Nước mắt mẹ rơi
Võng không, mẹ vẫn hát lời ru con
Mẹ mong: Muôn néo bình yên
Bầu trời, mặt biển, đất liền, đảo xa
Tiếp đời nối bước ông cha
Giữ sao cho ven đường xa lối gần...
Mưa rào lay lắt hàng cau
Sớm mai thêm đỏ miếng trầu Bà tôi
Lần lần ký ức xa xôi
Ùa về thổn thức bồi hồi...hồn quê.
Ngó nghiêng… xin cứ dịu dàng
Em là khoảng nắng ươm vàng lá đa
Tháng Chạp cơn rét lây rây
Gió hiu hiu gió cỏ cây cỗi cằn
Cái cò mò mẫm kiếm ăn
Còng lưng mẹ gánh nhọc nhằn trên vai
Nẩy mầm mùa mới lên khơi
Chồi non nhú lộc gọi mời hoa khai
Rót thời gian cạn rét dài
Cho thanh xuân rộ hiên ngoài thanh tân.
Nợ đòi đi cũng thật nhiều
Nhưng cho ta được biết điều dại khôn
Từ bình minh đến hoàng hôn
Bước chân nhập nhoạng nỗi buồn thế nhân
Mẹ ru bên võng à ơi
Con yêu của mẹ nằm nơi chốn nào
Góc rừng, khe suối, núi cao
Mẹ ru, mẹ chuyện thì thào bóng đêm…