Giữa nơi bát ngát mịt mùng,
Tấm lòng thơ cũng nặng lòng ái ân.
Thân tuy muốn thoát duyên trần,
Nhưng còn vương mối nợ trần muôn năm.
Dậy thì sen toả ngát hương
Cái duyên con gái tìm đường về đây
Tầng không điểm trắng làn mây
Nắng tơ trải lụa hây hây má đào
Bây giờ mình lớn thật sao
Trong lòng rạo rực cồn cào ấu thơ
Nhớ khi mong ngóng đợi chờ
Đầu làng ngấp nghến lờ mờ từ xa
Người buồn dang dở một mình
Ta buồn như thể cuộc tình cô đơn
Người buồn chẳng biết nguồn cơn
Ta buồn muốn hát nhiều hơn với đời
Nước lưng núi, ngược xuôi thuyền
Em chèo anh lái trên miền Quỳnh Nhai
Mênh mông gió đuổi sóng dài
Pá Uôn dải lụa vắt hai bến bờ
Dòng kênh vừa đổ bê tông
Máy reo như hát giữa đồng chiều nay
Đất nâu lật dưới lưỡi cày
Đàn cò đậu trắng bờ cây cuối đồng
Em đi vàng một chiều thu
Bụi đường lẫn với sương mù theo em
Tiếc công tôi buộc lạt mềm
Mà không giữ chặt được em bên mình