Thứ hai, 20/07/2026,

Tôi (Thế Lữ)  (01/06/2020)

Giữa nơi bát ngát mịt mùng,
Tấm lòng thơ cũng nặng lòng ái ân.
Thân tuy muốn thoát duyên trần,
Nhưng còn vương mối nợ trần muôn năm.


 

Dậy thì sen toả ngát hương
Cái duyên con gái tìm đường về đây
Tầng không điểm trắng làn mây
Nắng tơ trải lụa hây hây má đào


 

Ngủ ngoan nghe, ngoại à ơi
Gió xuân vời vợi một trời đòng đưa...
À ơi, cháu ngoại dậy chưa
Bình minh gõ cửa, trời vừa sang xuân !

 Bây giờ mình lớn thật sao
Trong lòng rạo rực cồn cào ấu thơ
Nhớ khi mong ngóng đợi chờ
Đầu làng ngấp nghến lờ mờ từ xa

Vị Hoàng bến cũ còn đây
Người thơ khuất nẻo gió mây địa đàng...

Hỡi người "Lỡ bước sang ngang"
Nơi ta một nén tâm nhang lặng thầm


 

Người buồn dang dở một mình
Ta buồn như thể cuộc tình cô đơn

Người buồn chẳng biết nguồn cơn
Ta buồn muốn hát nhiều hơn với đời

 

Nghiêng từng sọt đất, rổ bùn
Vắt thành sữa ngọt nuôi con nên người
Con đi cuối đất cùng trời
Luôn vang tiếng mẹ ru hời... chiều đông


 

Nước lưng núi, ngược xuôi thuyền
Em chèo anh lái trên miền Quỳnh Nhai

Mênh mông gió đuổi sóng dài
Pá Uôn dải lụa vắt hai bến bờ

  

 

 

Nghiêng nghiêng vành nón ba tầm
Bên đình ngóng đợi tay cầm ô chung
Hội Lim sao ngắn quá chừng
Để cho "con nhện giăng mùng" vấn vương


 

Dòng kênh vừa đổ bê tông
Máy reo như hát giữa đồng chiều nay
Đất nâu lật dưới lưỡi cày
Đàn cò đậu trắng bờ cây cuối đồng

 

Càng nhìn như lạ như quen
Tình thơ thắt buộc mấy phen rụng rời




 Em đi vàng một chiều thu

Bụi đường lẫn với sương mù theo em

Tiếc công tôi buộc lạt mềm

Mà không giữ chặt được em bên mình 

Trước tiên Trước Trang [301 ,302 ,303 ,304 ,305, 306 ,307 ,308 ,309 ,310 ,311 ,312 ] Tiếp  Cuối cùng