Thứ hai, 16/03/2026,

Nửa trăng rụng khuất sau đồi Ta ngồi giữa gió thác lời phù du Tình theo mây trắng tuyệt mù Để ai rớt giữa thiên thu nổi chìm
Chiều nay ta giận một người Sao vô tình gửi nụ cười bâng quơ? Để ai thương nỗi đợi chờ, Để ai vỡ một giấc mơ trong lành? Lá bàng buồn chẳng thèm xanh
Tôi về gom lại thư xưa Thủy chung như thể trò đùa lăn ra Vui buồn trả lại người ta Còn nguyên trong túi dăm ba nỗi sầu Tiễn đưa cơn gió qua cầu
Mới nghe cuốc vọng bờ tre Mà sao xanh cả tiếng ve trước thềm Ngang trời mây trắng trôi êm Hình như phượng đỏ sa thêm nắng vàng Con đường xưa gió thênh thang
Anh là cõi nhớ riêng em Là giọt nắng ấm, là niềm khát khao Là hương hoa sữa ngọt ngào Là trăng - ngọn đuốc rọi vào vùng đêm Là khát vọng, là kiếm tìm
Bài thơ viết tặng người xưa Một thời xa vắng bây giờ còn đâu Người xa còn nhớ đến nhau? Sợ rằng... hoa đã phai màu thời gian Phượng xưa còn lại cánh tàn
Sinh ra cùng với mặt trời Em là tia nắng vùng đời của anh Nửa đời anh chẳng êm lành Quầng bom lửa đỏ, da xanh sốt rừng Mùa mưa em có biết không
Ngày tôi ở trọ xóm nghèo Ngõ dâu phố thị vắng heo heo buồn Con đường sỏi nhỏ mưa trơn Thương sao tà áo vương bùn đỏ hoe Tan trường nón trắng nghiêng che
Ngẫu nhiên tôi gặp được em Để rồi thao thức từng đêm nhớ hoài Dặn long thôi hãy nguôi ngoai Mà sao tim vẫn mệt nhoài nhớ thương Bóng em in mọi nẻo đường
Giờ thì đôi đứa cách xa Em nghiêng cánh gió cho tà áo bay Đường về cô lẻ từ nay Mình qua lối nhỏ cỏ may đợi chờ Đêm anh từng viết lời thơ
Kiếp sau xin chẳng làm người Nguyện làm ong mật mỉm cười với hoa Đậu gần cùng với đậu xa. Bay theo trời dất bao la khắp vùng Ngàn xanh, khơi rộng non trùng
Như ngàn con sóng dạt dào Vòng tay rộng mở ngọt ngào yêu thương Thời gian bụi phấn còn vương Tóc thầy thêm những vui buồn tháng năm Lòng thầy khắc một chữ tâm
Trước tiên Trước Trang [1177 ,1178 ,1179 ,1180 ,1181 ,1182 ,1183 ,1184 ,1185 ,1186 ,1187 ,1188] Tiếp  Cuối cùng