Thứ năm, 17/09/2026,

Thì ra gỗ lũa là đây Thực hư vạn trạng, xương cây bóng màu Lâm tặc, lũ quét rừng đau Thân tàn gỗ lũa dãi dầu, nổi trôi
Nửa đêm chợt tỉnh nhớ người Cha già đã khuất lâu rồi tháng tư Mẹ giờ như tỉnh như mơ Lưng còng đổ bóng vật vờ hoàng hôn
Vẫn là đôi mắt của em Dịu dàng những ánh sao đêm chuyển mùa. Em cười mí mắt đong đưa Trong tôi thác lũ như vừa qua đây
Đã từng trải khắp cánh đồng Cỏ hoang lớp lớp nhưng không có gì Lắng trong bùn đất từ bi Củ sen rễ bám mục si đất lầm
Ta về đi giữa hương cau Về thương luống mạ vườn rau mẹ trồng Bao năm xa nhớ nao lòng Rạ rơm ngai ngái cánh đồng làng ta
Nguyệt cầm xưa biết về đâu! Đàn em còn lắng tiếng sầu trong tôi Thương ai thổn thức bồi hồi Hay người nghệ nữ chịu đời đắng cay
Biển thường thả sóng phiêu liêu Con xanh ngộ nghĩnh liu riu ngàn trùng Gầm gào sóng bạc đầu rung Đại dương cứ để gió tung nát nhàu
Bởi trong hơi đất thơm vườn Nghe tràn hoa trái hạt sương từ trời Cỏ cây tự hát bao lời Sông ra biển với mặt trời bao la
Xuân về qua cầu mới xây Thương con đò cũ mắt gầy thời gian Lục bình xuôi ngược mênh mang Đời người mấy chuyến đò ngang sẽ dừng?
Lỡ làng (Hải Sơn)  (15/03/2009)
Chiều nay về lại xóm xưa Hàng tre giếng nước cây dừa còn đâu? Giàn trầu phủ lá trên đầu Em têm môi thắm làm dâu nhà người
Tuổi thơ đến bến sông này Nhớ lời mẹ dặn đò đầy chớ sang Mỏi chân ra Bắc vào Nam Ngày về kịp chuyến đò ngang cuối cùng
Gửi em chút lạnh cuối mùa Cho anh bớt tiếng chuông chùa ngẩn ngơ Gửi em thêm chút ngây thơ Cho anh lại được dại khờ bên em
Trước tiên Trước Trang [1177 ,1178 ,1179, 1180 ,1181 ,1182 ,1183 ,1184 ,1185 ,1186 ,1187 ,1188 ] Tiếp  Cuối cùng