Ta chung một kiếp giời đày
đường quang chẳng bước, nẻo lầy sa chân
đa đoan vấn vít gió trăng
nỗi sầu muôn thuở đeo mang phận người
rằng yêu là cái nghiệp đời
Từ phố đông, tới làng quê
Ngược xuôi tấp nập người về bên nhau!
Bâng khuâng gió nhớ xanh màu
Đường vui, hoa nở thắm câu nói, cười!
Giận hờn xoá bỏ ai ơi
Nhặt giá đan áo mùa đông
Nhặt nắng tết lại thành vầng hoa xuân.
Nhặt vui phủ kín nỗi buồn
Nhặt nhớ để vá cho lành bóng đêm.
Nhặt thời gian nối triền miên.