
|
Xin chào nhà thơ NGUYỄN THẾ KIÊN! Lâu quá không lên LB.com. Nay vừa lên đã thấy anh "điểm mặt quê", đọc qua sao vời vợi những nét buồn. Buồn - là điều phải có, vì ai mà không tiếc nuối những kỷ niệm êm đềm, dịu ngọt của một thời... Ruộng vườn,Cáy cua,Con trâu...Mảng lưng đen bóng chỗ ngồi tuổi thơ hay Chú rô xù lách trận mưa vào nhà,Bờ tre,tiếng gà,Lúa khoai v.v... hay Lời ru,Mặt ao làng,rồi Cành đa thả những buồn vui xuống chiều...để rồi trước trào lưu đổi mới, tốc độ công nghiệp hóa, đô thị hóa - điều phải đến, phải có thì con người có người vui vì lợi có người "Nén sâu một chút ngậm ngùi" vì những tiếc nuối vu vơ. Thật ra, con người khó có ai đạt đến "Vừa lòng tất cả". Người muốn sớm đô thị hóa cho giá đất tăng cao, đổi đời; người thì ngậm ngùi thương tiếc ngẩn ngơ những đâu đâu... Quê tôi chờ hoài không thấy những đổi mới, những dấu hiệu của công nghiệp hóa hay đô thị hóa; không điện, chưa cầu, nghe và mơ năng gió, năng lượng mặt trời... nhưng vẫn mãi còn chờ. Xin chia sẻ cùng anh Kiên, tôi xin tả vài nét hiện hữu của quê mình qua bài Lục bát TẾT VỀ THĂM NỘI. TẾT VỀ THĂM NỘI Chúc anh Kiên khỏe, rất mong được làm quen. Xưa kia người nhà quê sống tù túng trong luỹ tre xanh. Trong luỹ tre xanh ngàn đời ấy biết bao hủ tục và những hệ luỵ của nó nơi làng quê nảy sinh do nền kinh tế tiểu nông vốn có . Tuy nhiên, ở một góc độ nào đó làng quê đi vào trong kí ức con người biết bao đầm ấm vui tươi... từ cảnh trí cho đến lối sống và tâm tư tình cảm con người. Trải qua thời gian bộ mặt làng quê mỗi ngày mỗi khác, chính sự khác đó làm cho ta luôn hoài niệm , nuối tiếc những cái gì gắn bó ngàn đời mà nay bị mất đi. Nhiều năm gần đây quá trình đô thị hoá xảy ra quá nhanh và hơn bao giờ hết những nét " chân quê" cũng chỉ còn trong dĩ vãng! Sao con người ta lại nhiều mâu thuẫn thế nhỉ ? Bây giờ ta được ngồi trên xe tay ga vi vu trên đường bê tông giong xóm lại thèm nhớ và ... đòi hỏi con đường đất quanh co ngày xưa, bây giờ nhà nào cũng tiện nghi bếp ga lại ... nuối tiéc bếp rơm với ba ông đầu rau mồ hóng bụi bậm ! vv...và vv... Rất nhiều bài thơ thể hiện nỗi nhơ nhung một thời xưa cũ, tôi cũng đã đọc nhiều bai lục bát của Kiên về đề tài này, tuy nhiên đọc Mặt Quê của Nguyễn Thế Kiên lần này tôi vẫn có cảm giác mới mẻ với thi phẩm. Trước tiên tôi rất thích cái tựa đề của bài . Với cách quan sát kĩ lưỡng và chi tiết tác giả đã sáng tạo ra những ngôn từ, hình ảnh mới lạ và đó cũng là những nhận xét độc đáo . Chẳng hạn Ruộng vườn đổi mốt như em,cáy cua cổ tich, mảng lưng đen bóng, chú rô xù lách, bờ tre bỏ lại tiếng gà... Phải là những người nhà quê thực thụ , hay nói đúng hơn phải là những người nặng lòng với nhà quê lắm mới viết nên được những vần lục bát sâu nặng như vậy . Đôi điều gõ máy trực tiếp chắc chắn còn sơ sài mong tác giả và các bạn thông cảm, lượng thứ Nguyễn Xuân Huy Xin chia sẻ cùng tác gỉa Nguyễn Thế Kiên LỜI RU CỦA ÔNG: À ơi cháu ngủ đi nào Trần Trọng Tâm |