NGHE
Thương Giang
(Tặng anh Bành Thanh Bần)
Núi cõng núi.
Mây bồng mây....
Mơ mơ...
Thực thực...
nơi này - Tiên Sa.
Tương truyền ,
từ thủa hồng hoa...
Có bầy tiên trốn vua cha,
xuống trần.
Đến hồ núi Tản dừng chân,
Nước trong quên hết ngại ngần,
ban sơ...
Trút xiêm y bỏ lại bờ
Bầy tiên thoả sức nô đùa với nhau.
Lửng chiều.
Nắng xế.
nhạt mầu...
Bầy tiên hốt hoảng,
rủ nhau về Trời...
Vội vàng
cây níu,
xiêm rơi.. .
Thành mây- lụa- bạch...
Bao đời vẫn bay...
Em chưa lần đến nơi này
Giờ nghe anh kể,
Mơ ngày về thăm...
T.G
_____________
Tác giả Thương Giang
Hiện định cư tại Kiev- Ucraina.
Email: thuonggiang.vh_kiev@yahoo.com
|
@-Anh Giắng ơi! Anh bao giờ cũng chu đáo và nhiệt tình với mọi người và em.Em nối đuôi hoạ lại cùng anh bài" BIẾT ĐÂU " cho vui nhé.
BAO GIỜ Chưa lần trút hết với nhau Nước trong thoả sức nô màu ban sơ Tiên trời mây nước hết mơ Thành em Tiên thực…bao giờ về anh. Phạm Minh Giắng BIẾT ĐÂU... Ừ thôi mình cứ dụm dành, Cứ nuôi hy vọng sẽ thành thì sao? Nàng Tiên trong giấc chiêm bao. Bước ra đời thực , tựa vào vai anh... Thương Giang @- Cám ơn bài thơ anh gửi tặng.Em cũng "nấu vội tô mì ăn liền" đáp lễ anh nhé. Gửi Thương Giang Chờ em, Hết đứng. Lại…nằm Mong em vượt biển về thăm chốn này! Khi xưa Tiên nữ đắm say “Mải vui vội vã khi bay về trời… Nay, mai Em đến đây rồi Mong em ở lại với người Trần gian! Chung tay xây Quỹ Văn chương… Bần hàn. Bầu Bí Hãy thương nhau cùng… Bỗng dưng, Lòng bỗng rưng rưng Thương kiếp Văn sĩ bần cùng… Em ơi! Văn chương: Châu Ngọc dâng đời! Sao Đời bạc bẽo với Người Văn chương? Ngày 25/5/2011 Bành Thanh Bần MẾN NGƯỜI... Mến người giản dị khiêm nhường. Yêu thơ lập quĩ văn chương, tự mình. Bao người , như được hồi sinh, Từ anh giúp đỡ chân tình , Ơn sâu! Thanh Bần * mà có bần ** đâu? Tấm lòng nhân ái , ai giầu bằng anh? Tiên Sa thi sỹ họ Bành. Ẩn mình mà vẫn nức danh xa gần... Mai ngày lạc bước sa chân, Trong mơ, em ước một lần về đây... Thương Giang *-Thanh bần nghĩa Hán là thanh đạm ,bần hàn **-Bần -Bần tiện. @-Cám ơn anhN.Đ Tùy , em có đôi vần phúc đáp bài thơ KHOANG XANH của anh nhé. SỰ TÍCH KHOANG XANH (Ba Vì-Hà Nội) Thuở xưa có một nàng Tiên Đi qua mến cảnh thiên nhiên nơi này Êm đềm suối nước rừng cây Gặp chàng hoàng tử đắm say tình nồng Cuối ngày nàng hồi tiên cung Để tình lưu luyến nhớ mong cho chàng May sao, tấm áo của nàng Bỏ quên bên suối, ngát ngàn tươi xanh Hương thơm phảng phất trong lành Một vùng non nước Khoang Xanh ra đời Nơi xưa Tiên nữ dạo chơi Mộng mơ quyến rũ, lòng người đắm say. N.Đ.T CÕI TIÊN Nghe anh kể lại tích này, Em tròn xoe mắt...Sao hay quá chừng! Khoang Xanh xanh biếc một vùng , Đẹp như huyền thoại ,điệp trùng núi non... Hồ xưa Tiên tắm vẫn còn, Mây như lụa bạch ,khiến hồn ngẩn ngơ. Tích xưa lưu đến tận giờ, Chuyện tình tiên nữ thực, mơ...ai rành? Khoang Xanh vẫn đó Khoang Xanh. Giờ thay tên gọi đổi thành Tiên Sa? Một vùng mây nước hiền hoà. Không gian trong trẻo như là cõi Tiên... Thương Giang Lấy chữ của NGHE ANH KỂ LẠI TÍCH XƯA cảm tác Gửi Thương Giang Góp vui với Thương Giang bài thơ này nhé! |