Thứ tư, 24/06/2026,


Tình quê (Vũ Mạnh Đoan) (17/05/2011) 

TÌNH QUÊ

 

 

                                 Vũ Mạnh Đoan

 

 

Vượt qua mấy chặng đường xa

Em về dự hội tháng Ba quê mình

Qua Cổ Lễ xuống Vô Tình

Rẽ Cầu Đôi thấy mái đình rêu phong

 

Mưa bay lúa mướt xanh đồng

Rực trời cây gạo tươi hồng trổ hoa

Xóm làng nhà cửa nguy nga

Nhấp nhô cao thấp hai, ba, bốn tầng

 

Về làng lòng dạ lâng lâng

Nghe thoi reo cứ bâng khuâng cả chiều

Quê nhà Cự Trữ thân yêu

Càng đi xa lại càng nhiều nhớ thương

 

Ơi quê hương - hỡi quê hương

Dòng sông, cầu đá… vấn vương cả đời!

 

V.M.Đ

  

 

 

____________________

Tác giả: Vũ Mạnh Đoan

TRỰC NINH – NAM ĐỊNH

ĐT: 03503882455

Email: Doan trang32@ ymail.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phan Hoàng - hoangphan62@ymail.com -  - Hà Nội  (Ngày 17/05/2011 08:54:31 AM)

Cảnh quê trong thơ của tác giả Vũ Mạnh Đoan thật đẹp và đáng yêu. Xin chia vui cùng tác giả đôi dòng:

Em về đi hội tháng Ba
Lòng vui thấy cảnh quê nhà đổi thay
Cánh đồng lúa tốt dâng đầy
Tiếng thoi dệt vải đêm ngày rộn vang
Hội xuân nhộn nhịp đình làng
Gặp người thương mến lại càng thêm vui!

  Nguyễn Thanh Tuyên - bsnguyenthanhtuyen@gmail.com - 0989094933 - Hải Phòng  (Ngày 17/05/2011 08:14:42 AM)
Chẳng cần tô vẽ, chẳng cần lạm dụng mỹ từ nhưng Quê hương đã hiện lên mồn một, đẹp đẽ qua những dòng lục bát rất mực chân thành của Nhà thơ Vũ Mạnh Đoan. Nó sinh động hệt như những thước phim màu dẫn tôi về làng quê Cự Trữ của mình đúng vào mùa cây gạo già thắp lửa. Phải gắn bó mới quê mới có " Tình quê " thân thương đến thế !
Đọc thơ, người xa chẳng khỏi bâng khuâng khi lâu rồi không được chiêm ngưỡng mái đình cổ rêu phong, không dạo qua những cây cầu đá cong cong, không được đi trong mưa xuân thưởng thức màu xanh mát mắt mượt đồng. Lòng tôi bỗng bồi hồi lắng chìm vào câu thơ đẹp nhất :
" Nghe thoi reo cứ bâng khâng cả chiều".
Xin mời lữ khách tới thăm quê tôi. Chỉ mới tới đầu thôn thôi đã nghe tiếng thoi râm ran như tiếng vỗ tay chào khách...

Nguyễn Thanh Tuyên- Người cùng quê
Các bài khác: