LÀNG TÔI
Duyên An
Làng tôi chẳng gốc cây đa
Làng tôi không lũy tre già chở che
Đường đi quanh quẩn bên hè
Dòng kênh nho nhỏ êm nghe tiếng chiều.
Tiếng chiều tim tím xiêu xiêu
Cánh cò nghiêng ngả túp lều lung lay
Đói lòng ăn nửa củ khoai
Đánh đồng, gặt lúa, mương khai nước triều.
Bán mặt cho đất thêm nhiều
Bán lưng chống nắng, đời hiu hắt buồn
Làng tôi bé bé thương thương,
Cách xa chợ huyện cách đường cái quan
Mấy cô thôn nữ lang thang
Trên đồng cấy lúa hàng ngang hàng dài
Làng tôi có một chiếc đài
Tin Xuân hâm nóng, muộn ngày mới sang
Làng tôi ngủ giấc rộn ràng
Mong mai thức dậy, lúa vàng đồng xanh
D.A
__________________
Tác giả Duyên An, ĐT: 0916713618
Hưng Hòa Long Hưng Gò Công Tiền Giang
Email: tuloi54@yahoo.com
|
Duyên An vô cùng xúc động và chân thành cảm ơn tất cả các bạn thơ (ko biết tuổi)đã đồng cảm.
Đã đọc được sâu xa những tâm tình DA muốn gởi vào ý thơ. Một lần nửa xin cảm ơn tình cảm của mọi người đối với bài Làng Tôi. duyên an kính chúc các bạn. Vũ Ngọc Huyên, thầy Nguyễn Đức Tùy, Phạm Minh Giắng, Thành Huân, Nguyễn Hải Yến. Mọi điều tốt lành nhất.
Đọc bài thơ " Làng tôi " đúng thật vậy một làng quê không có cây đa như bao làng khác không có hàng tre như những cách diễn tả trong các bài thơ khác mà nó trầm lặng quanh làng là dòng kênh nho nhỏ vây quanh bên hè cảnh tương mộc mạc như những cô gái làng cấy lúa hàng ngang hàng dọc đúng vậy cấy những hàng lúa thẳng hàng theo lối sản tay cấy lùi hàng lúa rất thẳng hàng . chợ thì xa cách đường cái quan .Tác giã đã nói lên làng ta rất chân tình hiện thực mộc mạc chân chất . nỗi khó khăn vất vả của làng tôi nhưng vẫn vui tươi với đồng ruộng mặc dù cả làng chỉ có cái đài để nghe tin tức nhưng vẫn rất đầm ấm đùm bọc lẫn nhau trao cho nhau những tin tức thông qua cái đài tập trung cả làng ngồi xem chăm chú xem .ôi thật thật hạnh phúc khi làng tôi quây quần xem tin tức nghe tin tức qua chiếc đài ,
Đồng cảm cùng TG về làng quê VN.T/H có đôi vần cảm tác viết về vùng cao Lào cai LÀNG TÔI ĐỔI MỚI Lấy chữ của LÀNG TÔI cảm tác Dù cách nhau không xa qua 1 quả đồi. Làng tôi của các anh cũng giàu đẹp văn minh đổi mới, làng mình có phàn kém hơn chút đỉnh nhưng làng mình có văn hoá mình, có chùa lễ phật có nhà văn hoá, có làng nghề có nông nghiệp phát triển, đời sống vật chất tinh thần của đồng bào được nâng cao được Du khách tìm đến tham quan học tập kinh nghiệm... Là nhờ sự cố gắng của bà con xã viên, CBĐV trong làng nỗ lực hết mình cùng xây dựng. Xin sửa lại như sau:
Không phải là cảnh làng quê êm đềm như trong bài hát "Làng tôi xanh bóng tre, từng tiếng chuông ban chiều, tiếng chuông nhà thờ rung..." của cố nhạc sĩ Văn Cao, mà "Làng tôi" trong thơ của bạn Duyên An "không có gốc đa" "không luỹ tre già" "nghiêng ngả túp lều" và "đời hiu hắt buồn", lại "cách xa chợ huyện"...Đời sống còn chật vật "đói lòng ăn nửa củ khoai", và đời sống tinh thần cũng thiếu thốn ", chỉ có "một chiếc đài", tin tức thì "muộn". Người dân đang ngày đêm mong ước một mùa thu hoạch "lúa vàng đồng xanh". Bài thơ mô tả rất thực, rất sống động cảnh một làng quê ở một vùng hẻo lánh khiến người đọc cảm thông và xúc động. Đó là một thực tế hiện nay đang tồn tại ở nhiều nơi, mà Đảng và nhân dân ta còn phải phấn đấu nhiều để "xoá đói giảm nghèo" đưa cuộc sống no ấm văn minh về với đồng bào.
Làng quê của tôi bây giờ cũng khác ngày xưa nhưng cuộc sống đang thay đổi theo chiều hướng có khá hơn. Xin chia sẻ cùng bạn Duyên An và các bạn đọc bài thơ sau đây: LÀNG QUÊ Làng xưa xanh luỹ tre xanh Con đường đất đỏ lượn quanh chân đồi Giếng làng rộn tiếng nói cười Đêm trăng gánh nước, ngược xuôi đi về Ngày nay trở lại làng quê Cánh đồng bát ngát ven đê hẹp dần Nhà xây mới một hai tầng Bờ tre gầy guộc, ngại ngần cánh chim Đường làng điện sáng đêm đêm Chợ quê nhộn nhịp mở thêm nhà hàng Sớm hôm tiếng nhạc vang vang Đường bê tông rộng, rộn ràng người xe Con mương dẫn nước sông về Tưới nhuần đồng lúa gần kề tốt tươi Người quê bươn chải mọi nơi Làm ăn, mong được đổi đời nhanh hơn Lẫn màu thành thị-xóm thôn Bộn bề cuộc sống vui buồn quê nay! NĐT LÀNG MÌNH |