LÃO THUYỀN CHÀI
Trần Xuân Trường
Đêm mênh mông, gió mênh mông
Đèn ai còn sáng trên sông lúc này
Hình như ông lão chiều nay
Rượu vài ba chén đã say chửi thề
Trăng không còn đậu triền đê
Mà theo ông lão trôi về bến sông
Mái chèo thổn thức lòng ông
Khi đầy tay lưới, khi không có gì
Một lần ở, mấy lần đi
Nổi chìm thân vạc có vì ai đâu
Lang thang cuối bến, chân cầu
Nước ròng, nước lớn hỏi đâu là nhà?
Lại là ông lão chiều qua
Chợ còn chưa vãn đã ra lè nhè…
T.X.T
_______________________
Tác giả Trần Xuân Trường, Ninh Bình
Điện thoại: 0974764831
Email: truongkimson35a@yahoo.com.vn
|
Ân nghĩa với mẹ với vợ trong căn nhà nhỏ, rồi cảm thương cái chợ, với nhánh lúa trên đồng... giờ Trần Xuân Trường đã bươn ra tới một dòng sông nước lớn nước ròng thả lòng với ông thuyền chài vất vả... Khó khăn với đôi chân nhưng vững tin anh còn đi rất xa nhờ những câu thơ giàu nhạc điệu dân ca ngày ngày nâng đỡ. " Ông lão thuyền chài " có hoàn cảnh cuộc đời, cá cá tính và đầy tâm trạng như một nhân vật trong truyện ngắn được cô mật thành thơ.
Thật sự đây là một bài thơ hay nhất của Trường mà tôi đã đọc. Hình như TG chưa biết có cuộc thi thơ lb của lb.com và VNQĐ thì phải ... ? Nguyễn Thanh Tuyên - Hải Phòng
Phận người dập dềnh, trôi nổi với con nước lớn, nước ròng nơi bến sông được tác giả khéo léo lồng ghép trong không gian mang đậm màu Bắc Bộ. Cái không gian dân ca ấy vẫn không sao khỏa lấp được thân phận lão thuyền chài nổi chìm thân vạc, lang thang cuối bến. Mong manh thay là người phận bạc. Ấy vậy, mà tâm hồn nhân vật trữ tình có khi thật thơ, thật lãng mạn xiết bao: "Mái chèo thổn thức lòng ông", mái chèo cũng khiến cho cái lão chỉ biết rượu say rồi chửi thề kia trở nên thổn thức. Hình ảnh đó như là một chuyển biến nhân tâm, khiến ông lão như hóa thành thi nhân vậy. Đây là hai câu sáng rỡ, là nhãn tự của toàn bài. Nhận ra nhân cách cao đẹp ẩn sâu sau phận người tưởng như đáng trách là thành công của tác giả. Nó khiến ta sống nhân văn hơn giữa những bầm dập bão giông, giữa những bon chen mà giá trị đồng tiền đang phô trương ngôi vị toàn năng...
Vắng nhà lục bát đã lâu |