Thứ ba, 23/06/2026,


Đời thường (Cao Trần Nguyên) (19/04/2011) 

ĐỜI THƯỜNG

 

 

                 Cao Trần Nguyên

 

 

 

Bấy lâu vắng bóng, xa hình

Buồn vui cũng chỉ một mình uống suông

 

Lén cửa Phật – thử hồi chuông

Để xem Tình có thể buông… nổi Đời.

 

Giá như Chị biết nhịn nhời

Đừng coi mình đứng giữa giời là cao

 

Biết rồi đừng hỏi tại sao…?

Tranh khôn là dại mà nào có hay

 

Khi thật – tỉnh. Lúc giả - say

Thử về với những đắng cay đời thường.

 

C.T.N

 

 

 

_________________________

 

Tác giả Cao Trần Nguyên

Hạ Long - Quảng Ninh, ĐT: 0979814947

Email: caotrannguyen@yahoo.com

 

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phan Hoàng - hoangphan62@ymail.com - 0974131428 - Hà Nội  (Ngày 19/04/2011 10:27:37 AM)

Một khi đã chán đời thường
Quy y cửa Phật để buông tình đời
Cửa thiền tìm chốn thảnh thơi
Dại khôn say tỉnh với người còn đâu!

  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Vũ Thư-Thái Bình  (Ngày 19/04/2011 09:25:08 AM)

CHỮ TÌNH NGƯỜI HỠI CÓ HAY

Ai ơi trần tục ấy còn
Khi vui thì tỉnh, khi buồn thì say.
Chữ tình người hỡi có hay
Đã neo cửa Phật, đắng cay là thường.

Phạm Minh Giắng

Các bài khác: