MẾ TƯ

Đỗ Văn Kệ
Ba con ra trận hy sinh
Thêm chồng mất, chỉ còn mình mế thôi
Niêu con thay chỗ cái nồi
Nửa non bò gạo thổi rồi chẳng ăn
Mưa dầm gió bấc thấm khăn
Mế ngồi mế khấn thánh thần hôm mai
Tuổi cao thức với đêm dài
Lá vườn rơi rụng ngỡ ai về nhà
May còn mấy cháu gần xa
Niêu cơm cổ tích mãi mà chưa vơi
Bao cơn bão lụt long trời
Rung nhà cửa quẳng tơi bời bãi sông…
Trải qua dâu bể mưa giông…
Mế vẫn bỏm bẻm trầu hồng thản nhiên.
Đ.V.K
_________________
Tác giả Đỗ Văn Kệ, ĐT: 0988776390
Địa chỉ: Mỹ Đình – Hà Nội
Email:mdanlachn@yahoo.com
|
NỖI LÒNG MẸ
Anh ĐvK có bài thơ MT thật cảm động xin chia sẻ vơí nt
MẸ TÔI Chiến trinh kéo tháng năm dài Giật mình lá rụng-ngỡ trai mẹ về Cháu con nối xóm gần xa Suối nguồn tình mẹ chan hoà khôn vơi Lúa ngô mướt bãi sa bồi Mẹ ngồi nhìn bóng bầu trời đáy sông! Chân trần nứt dọc mùa đông Môi thơm bỏm bẻm trầu hồng...mẹ tôi!!! Chúc nt vui khoẻ cống hiến nhiều thơ hay cho đg Bình Thanh
Xin chân thành cám ơn các tác giả đẫ bớt thời gian để đọc bài thơ của tôi!
Xin chân thành cám ơn tác giả Minh Tuấn và tác giả Nguyễn Hoàng Long đã họa và cảm nhận! Nhưng với nhận xét của tác giả Nguyễn Hoàng Long, tôi xin nói thêm về vấn đề này: Trong cuộc kháng chiến chống ngoại xâm của nhân dân ta, cả nước nói chung và các bà mẹ nói riêng đã phải chịu mất mát hy sinh vô cùng to lớn; Có mẹ cả ba con hy sinh, có mẹ năm con hy sinh v. v... Nhưng trải qua những mất mát đau thương to lớn ấy, các mẹ đã nén lại riêng mình, vẫn hiên ngang đứng lên, kiên định và lạc quan tin tưởng vào Đảng, Bác Hồ; hướng về tương lai tươi đẹp của quê hương đất nước, các mẹ vẫn sống bình thản, hòa nhập cùng cộng đồng, làm gương cho thế hệ sau học tập biết vượt mọi khó khăn gian khổ phấn đấu cho lý tưởng. Khổ thơ cuối để toát lên phẩm chất cao quý của các mẹ, soi sáng cho các từ "mẹ Việt Nam anh hùng". Nếu không có nội dung của khổ thơ cuối này thì bài thơ chẳng còn giá trị. Đỗ Văn Kệ Thân họa với anh Đỗ Văn Kệ bài thơ (Mế Tư )
Ba khổ thơ đầu khắc họa khá thành công hình tượng bà mế anh hùng đã đi qua chiến tranh, chồng mất và ba con là người lính hy sinh ngoài mặt trận. Sự chờ đợi mỏi mòn dàn trải nỗi niềm lên những câu thơ. Tuy nhiên, khổ thơ cuối lại không ăn nhập lắm với "tinh thần" chung của toàn bài. Không ai bắt mế Tư không được "bỏm bẻm trầu hồng thản nhiên", nhưng hình ảnh đó phải đặt trong ngữ cảnh khác sẽ hợp lý hơn chăng???
|