VỀ LÈN CỜ CUỐI THÁNG BA
Thủy Hướng Dương
Về Lèn Cờ cuối tháng Ba
Bụi đá nhuộm trắng xót xa phận người
Bắc thang lên hỏi ông trời
Mỏ nào có mẹ, bà phơi xác nghèo?
Quê tôi nào có bao nhiêu
Chỉ toàn đá núi gieo neo kiếp buồn
Bàn tay mẹ buốt chai sờn
Nước mắt nhỏ xuống ngấm hồn đá đau
Đàn bà như chiếc lá dâu
Làm sao gánh nổi nỗi đau nhân tình
Bây giờ đá chở về thành
Hồn bà, hồn mẹ chòng chành cố hương
Chắp tay tôi lạy mười phương
Mỏ đá đừng sập, tôi thương em nhiều
Làng em vắng mẹ tiêu điều
Cây xơ xác lá, bóng chiều đổ nghiêng
Bầu trời phảng phất oan khiên
Lèn Cờ máu đổ lên miền nhân gian…
T.H.D
--------------------
Thủy Hướng Dương, ĐT: 0904009155
Email: cholita_sweet@yahoo.com.vn
|
NỖI ĐAU LÈN CỜ
@ Nguyễn Đình Xuân:
""Bụi đá nhuộm trắng xót xa phận người"," Thủy Hướng Dương muốn viết thế đấy chứ không phải là không có từ cho mềm mại vần điệu đâu! TLB Thân họa với Thủy Hướng Dương bài thơ (về Lèn cờ cuối tháng ba)
Câu "Bụi đá nhuộm trắng xót xa phận người", nên sửa là: Đá cuồn bụi trắng xót xa phận người" được không?
Nỗi đau mất mát, tang thương của nhân dân Nghệ An, cũng như cả nước, qua bài thơ "Về Lèn Cờ cuối tháng ba" của Thủy Hướng Dương được thể hiện sâu sắc. Chúc tác giả có thêm nhiều bài thơ hay và mang nặng tình người như vậy nữa. Lương tâm? Máu đổ Lèn Cờ
Xót xa Lèn Cờ chị ạ! Nhìn những khuôn khắc khổ của người dân mà không cầm lòng được. Bài thơ của chị đã khắc họa được phần nào nỗi đau này.
Đọc Về Lèn Cờ cuối tháng Ba mà trào dâng nỗi niềm xúc động. Còn bao nhiêu những phận người đắng cay chất chồng lên số phận. Đừng tìm thơ nơi miền đất hứa nào, hãy sẻ chia, thông cảm với những người đang sống quanh ta. Đó chẳng phải là cái mà thơ ca đang hướng tới hay sao. Có còn là thơ không khi dửng dưng với nỗi đau đồng loại.
Đọc bài thơ xong tôi rùng mình, phải chăng tôi đã từng lạnh lùng với: Bầu trời phảng phất oan khiên/ Lèn Cờ máu đổ lên miền nhân gian… Xin có đôi dòng cảm tác chia sẻ với nhà thơ Thủy Hướng Dương: LÈN CỜ Phận người nhỏ bé mong manh Đang đau lại gặp thơ đau |