Thứ hai, 22/06/2026,


Không đề (Lưu Thế Quyền) (27/03/2011) 

KHÔNG ĐỀ

 

Lưu Thế Quyền

 

Tôi lại về bên trang giấy

Cứ khóc đời tình biết mấy thương đau

 

Nào đâu những chuyện nông sâu

Cứ da diết mãi một màu trần gian.

 

Có ai mơ đến Niết bàn

Mà không luỵ tục hai hàng khói bay

 

Có ai qua những cơn say

Mà không cạn kiệt những ngày héo khô.

 

Bao nhiêu khổ ải vần thơ

Cũng là nhận lấy hững hờ đấy thôi

 

Trách chi quả núi đầy vơi

Muộn phiền ta mãi đem nơi hẹn hò.

 

Thế gian quay quắt những trò

Riêng ta vẫn mãi dại khờ riêng ta.

 

L.T.Q

__________________

Tác giả Lưu Thế Quyền, ĐT: 0979088 504

Đ/c: Thanh Lãng, Bình Xuyên, Vĩnh Phúc

Email: luuthequyen@yahoo.com.vn

 

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Trương Văn Lực - controi58@yahoo.com - 0937303536 - Ấp Thừa lợi, Xã Thừa Đức, Bình Đại Bến Tre  (Ngày 29/03/2011 11:22:40 AM)

Đọc KHÔNG ĐỀ của Lưu Thế Quyền, ba ngày qua, ngẫm ngẫm, nghỉ nghỉ, cảm xúc vẫn còn ngổn ngang. Nay lại mở ra. Vũ Thiên Kiều rồi Thành Huân nữa... lời bình viết hay mà thơ họa lại càng hay. Xin chia sẻ niềm vui với LTQ, với thơ, qua khúc KHÔNG ĐỀ, gọi là đồng tựa và cũng bắt chước lối phông hai câu vần trắc của tác giả cho vui nhé!

KHÔNG ĐỀ

Đã biết đời - Không, không, sắc...
Buồn thừa chi thà chôn chặc muộn phiền!

Tu là cõi phúc hay duyên,
Hay tu để tránh muộn phiền, thị phi..?

NIẾT BÀN - hai chữ, nghĩa chi?
Không gieo, đòi gặt khác gì mơ hoang!

Nhân nghĩa - xưa - thắng hung tàn
Ngày nay nhân nghĩa - xếp hàng - héo khô.

Đầu môi, chót lưỡi - Nam mô...
A - di - đà - phật ... xô bồ khói hương.

Nhân gian lắm kẻ diễn tuồng
Lòng thành có Phật - mười phương - phương nào?!

THẾ QUỀN LƯU - giữ được bao?
Vần thơ khỗ ải... Vì sao KHÔNG ĐỀ !?
TVL



  Thành Huân - nguyenhuan@rocketmail.com - 0979813822. - Văn bàn-Lào cai  (Ngày 28/03/2011 11:11:22 AM)

Đồng cảm cùng bạn Lưu Thế Truyền về nỗi niềm nhân thế.T/h xin hoạ cùng bạn mấy vần:
CHUYỆN ĐỜI THẾ NHÂN.

Hỏi ai
đếm được sao rơi?
Mới hay trong - đục chuyện đời thế gian!

Nếu chỉ..
mơ đến Niết bàn
Mà quên nguồn cội bên hàng thế nhân!

Nếu chỉ..
say với mùa xuân?
Mà quên cái lạnh ngày đông nắng tàn!

Mơ màng...
trong cõi vinh sang
Mà quên cái thủa cơ hàn mẹ cha!

Cuộc đời...
là bản tình ca
Bổng trầm mấy khúc,thăng hoa mấy mùa?

Thế nhân...
mưu sự tiền đồ
Thinh không hư-thực mơ hồ nông sâu!

Dòng đời...
là chốn bể dâu
Trôi đi như nước qua cầu mà thôi!

Biết chi...
là ánh sao rơi?
Mơ màng chuyện của kiếp đời trần ai!

Thành Huân
Chúc bạn sức khoẻ và sáng tác nhiều thơ hay.
Ngày 28/03/2011.

  Vũ Thiên Kiều - vuthienkieu@gmail.com - 0986585388 - Kiên Giang  (Ngày 27/03/2011 09:33:15 PM)

           Đọc “Không đề” ám ảnh một nỗi niềm. Nỗi niềm ấy không chỉ của riêng ai cả, nó dường như được vận vào mỗi kiếp người rồi. Ai lớn lên, trưởng thành mà không từng khờ dại, không từng một lần trong tã nát của sự bỉ cực. Vòng đời luẩn quẩn là thế, bi ai là thế, dẫu “Thế gian quay quắt những trò” nhưng cái tôi trong mỗi con người cũng không hề dao động, vẫn cứ lạc quan, bình thản và thậm chí khẳng định nhịp thở của riêng mình “Riêng ta vẫn mãi dại khờ riêng ta”

            Cảm ơn tác giả, chúc tác giả vui và có nhiều thơ hay, nhân đây TK cũng xin chia sẻ với bạn một bài thơ họa:

 

NGẪM

(Họa thơ Lưu Thế Quyền)

Dập đời chưa chạm sắc sâu

Mắt lia một loáng phủ mầu dối gian

 

Chuyện mình người bạo miệng bàn

Chuyện người mình ngỡ mơ màng mây bay

 

Tỉnh thì sợ, dạn thì say

Mưa tầm tã có thương ngày hạn khô

 

Tạc hồn da diết cùng thơ

Vào vòng cấm địa giả vờ rằng thôi…

 

Khắc nào cạn, khắc nào vơi

Còn đây câu hát lả lơi điệu hò

 

Chẳng nên trống, cũng nên trò

Rước, đưa con nước ta mò được ta

 

Vũ Thiên Kiều

Các bài khác: