THÁNG BA

Đinh Tú Anh
Sương mờ phủ dọc tháng Ba
Chồi non mơn gốc mận già góc sân
Ngọt ngào cái rét Nàng Bân
Vợ chồng cu gáy ân cần gọi nhau
Trên cành hoa gạo đỏ au
Cô em áo đỏ vườn sau chợt buồn.
Đ.T.A
___________________
Tác giả: Đinh Tú Anh
Cẩm Phả, Quảng Ninh
Điện thoại: 0912191866
Email: tu.anh69@yahoo.com
|
Qua 3 cặp lục bát thôi, nhưng người đọc không thể bỏ qua " nhãn tự " trong câu : "mơn ", "ân cần " và " áo đỏ " ấy. Sự tu từ hết sức phù hợp với không gian, thời gian , tương thích với cái cảm giác thời tiết cuối xuân. Chồi non gợi sự sinh sôi. Cái rét nàng Bân được gắn kết với sự ân cần gọi nhau của chim cu gáy (mà không phải là loài chim khác ?) là dấu hiệu tình yêu. Quá trình ấy đã dẫn dắt người đọc tới câu cuối. Thật tuyệt khi tác giả đã chọn cho cô gái mặc áo đồng sắc hoa gạo. Màu lửa đó thôi thúc lắm . Mở ra cho người đọc một trường liên tưởng khá rộng. Có phải hình ảnh " Chồi non mơn gôc mận GIÀ " và âm thanh " tiếng chim cu gáy" đổ hồi gọi nhau đã tác động gây " chợt buồn " cho cô gái không ? Thôi thì tự ta hãy tìm lấy nguyên nhân của nỗi buồn chợt đến không mấy rõ ràng và khó nói ở trên.
Tuy tác giả đã có lời " đáp từ ", nhưng tôi cũng muốn bày tỏ cảm quan khi bắt gặp " Tháng 3 " - Xuân của Mùa và Xuân của Đời trong thơ ĐTA ... Xin chúc mừng Tác giả. NGUYỄN THANH TUYÊN - HẢI PHÒNG
Xin chân thành cám ơn và biết ơn các tác giả Nguyễn Xuân Huy, Nguyễn Thị Diện, Trần Mạnh Tuân và Lê Minh Dung cũng như các tác giả, bạn đọc khác của Lucbat.com đã dành cho Đinh Tú Anh những sự quan tâm, ưu ái. Thật lòng, Tú Anh còn phải cố gắng học hỏi nhiều.
Xin kính chúc quý vị sức khỏe, hạnh phúc và có nhiều sáng tác hay. Kính, Đinh Tú Anh
Đọc tháng ba của tác gia Đinh Tú Anh, một bài thơ ngắn thôi nhưng cho tôi một cảm nhận đầy thi vị, cái tháng ba rét nàng Bân, tháng ba hoa gạo trơ cành rũ lá chỉ còn đỏ ối những hoa... quả không xa lạ gì với những làng quê. Thế mà tháng ba trong thơ lục bát của tác giả Đinh Tú Anh lại nồng nàn là thế:
Sương mờ phủ dọc tháng Ba Chồi non mơn gốc mận già góc sân Ngọt ngào là thế: Ngọt ngào cái rét Nàng Bân Vợ chồng cu gáy ân cần gọi nhau Để rồi chợt bâng khuâng, chợt thở dài khi nhìn về phía trời cao xa... mà lắng lại niềm riêng: Trên cành hoa gạo đỏ au Cô em áo đỏ vườn sau chợt buồn. Bài thơ thật súc tích mà hồn thơ ý vị biết bao. Xin cảm ơn tác giả đã cho tôi trào dâng những dòng đồng cảm cùng " Tháng ba". Xin được góp một chút tháng ba với tác giả Đinh Tú Anh nhé: HOA XOAN Rét về mặc áo nàng Bân Em theo mẹ chợ cuối xuân vãn hàng Trời xui mây giấu nắng vàng Hoa xoan rắc tím đường làng mưa rây. Mẹ cười nhìn cánh hoa bay Mong con gái mẹ năm này bén duyên. Học theo Đinh Tú Anh, làm sẵn bài Tháng Tư: Tháng ba, miền tây vẫn còn hơi xuân, hoa mai vẫn vàng rực rỡ. Đồng cảm cùng Tháng ba thật ngọt ngào và sâu lắng của tác giả Đinh Tú Anh và tôi xin chia sẻ:
Chỉ với 3 cặp Lục Bát, mới đọc qua thấy thật đơn giản chẳng có gì đáng bàn, đáng nói, này nhé: màn sương mờ mỗi sớm hoặc chiều vẫn thường thấy trong tháng Ba, rồi gốc mận già ở góc sân, rồi đợt rét ''tháng Ba bà già chết cóng'' như trong ca dao tục
ngữ nói hoặc còn gọi là rét nàng Bân (câu chuyện nàng Bân may áo cho chồng cũng xưa quá rồi) . Kể cả tiếng Cu gáy nữa, bây giờ đã trở thành ''ước lệ'' rồi, có chăng chỉ thấy tiếng Cu phát ra từ lồng son treo trong vườn nhà của các bác... sinh vật cảnh hoặc treo dưới mái hiên các nhà tầng và mùa hoa gạo đỏ rực trời nữa. Tất cả, tất cả những thứ ấy ai cũng biết cả rồi, nhiều người nói lắm rồi! Nhưng còn ''Cô em áo đỏ vườn sau chợt buồn'', sao lại thế ? Có lẽ đó mới là cái đáng nói, đáng để ý... Và với tôi, tôi hình dung ra cả một câu chuyện dài không mấy vui và đầy bức xúc, trăn trở của những người con gái vốn rất ''chân quê'' của chúng ta!... Thơ hay cốt gợi, như người ta vẫn thường nói Tháng Ba gợi lắm Xin chúc mừng tác giả! Nguyễn Xuân Huy |