Thứ hai, 22/06/2026,


Nợ (Lê Quốc Châu) (09/03/2011) 

NỢ

 

Lê Quốc Châu

 

Đời người duyên nợ ai sinh?

Nợ cha, nợ mẹ nghĩa tình lặng trao

 

Nợ ân nhân đã vời cao

Nợ quê, nợ những chiêm bao ân tình.

 

Nợ trời, nợ ánh bình minh

Nợ đêm nô lệ , nhục vinh kiếp người...

 

Vai tôi chất nợ người ơi,

Khi mô cho trả nợ đời trót vay?

 

L.Q.C

 

____________________

Tác giả Lê Quốc Châu,  ĐT: 0944 010 557
Đ/c: Khối 3, Thị trấn Vũ Quang, huyện Vũ Quang
tỉnh Hà Tĩnh,  email: quocchaubc@gmail.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Ngô Đăng Khoa - Khoahatinhkvad@gmail.com -  - Thành phố Hà Tĩnh  (Ngày 13/03/2011 11:20:45 AM)
Bài thơ giàu tình nghĩa, sâu sắc lắm. Chúc mừng Quốc Châu!
  Nguyễn Xuân Huy - suongbanmai2009@gmail.com - 0984472949 - Ngô Đồng - Giao Thủy- Nam Định  (Ngày 10/03/2011 08:12:07 PM)

Tôi đã đọc ngay từ khi bài mới hiển thị, đúng vậy con người chúng ta ''nợ'' nhiều lắm, mà lẽ đời đã nợ thì phải trả... Nợ đã vậy, trả như thế nào đây, có lẽ đó là điều mà ai cũng trăn trở .
Với ''Nợ'' của Lê Quốc Châu, tôi thấy thật sâu xa và xúc tích, tác giả đã nói đúng được những điều mà chúng ta suy nghĩ. Điều đầu tiên, một món nợ lớn, đó là sự ra đời của mỗi con người cụ thể chúng ta. Đây chính là lòng hướng về cội nguồn tiên tổ mà cụ thể trước mắt là lòng biết ơn sâu sắc đối với bậc sinh thành, không ai khác đó là cha mẹ ta! Câu thơ được mở ra với qui luật các thế hệ nối tiếp nhau ra đời và cùng với thời gian các thế hệ cha ông cũng đi vào cõi vĩnh hằng . Đời người duyên nợ ai sinh/Nợ cha nợ mẹ nghĩa tình lặng trao. Những từ ''ai sinh'' ''lặng trao'' làm ta phải suy nghĩ nhiều lắm để đáp trả món nợ lớn này sao cho phải đạo làm người. Bài thơ được tiếp tục với các liệt kê thật đặc trưng, tiêu biểu, phải nói là người từng trải lắm mới kể ra được : nợ ân nhân, nợ quê hương, nợ thiên nhiên trời đất và nợ... cách mạng
'' Nợ đêm nô lệ, nhục vinh kiếp người ''
Câu thơ đã làm cho ý tứ bài thơ sáng tỏ hẳn lên. Tôi đã rưng rưng khi đọc đến câu này, bởi có lẽ đây là câu xuất thần. Khỏi phải hỏi rằng cách mạng đã mang lại cho ta những gì...
'' Vai tôi chất nợ người ơi
Khi mô cho trả nợ đời trót vay!''
Từ ''trót'' tác giả dùng thật đắc địa bởi nó mang một ý nghĩa sâu xa, không phải là sự bất nhẫn mà đây chính là sự thiêng liêng nhất: Nợ và... trả .
Để kết thúc mấy điều cảm nhận chắc chắn còn sơ sài này tôi xin mượn câu thơ trong bài Đây! Việt Bắc của nhà thơ Trần Dần :
'' Ôi thế kỷ muôn quên ngàn nhớ
Nợ này đâu dễ trả mà quên ? ''
Xin chúc mừng tác giả Lê Quốc Châu với bài thơ hay!
Xin cảm ơn!
Nguyễn Xuân Huy
Các bài khác: