Thứ hai, 22/06/2026,


Vấp xuân (Miên Di) (21/02/2011) 

VẤP XUÂN

 

Miên Di

 

hoa xoài

chua góc chiều giêng

Em đem xuân vãn quanh thiêng cảnh chùa

 

sững sờ

chiếc lá quên mùa

ngoái về hơn hởn rụng hùa theo xuân

 

que hương

cắm xuống bâng khuâng

khói nhang vướng với hương trần lênh đênh

 

Nam mô...

câu nhớ câu quên

thềm chùa vấp một hớ hênh niết bàn

 

Giêng Tân Mão

M.D

      

_________________   

Tác giả Miên Di

 Email: miendi1976@yahoo.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Xuân Huy - suongbanmai2009@gmail.com - 0984472949 - Ngô Đồng - Giao Thủy- Nam Định  (Ngày 21/02/2011 10:48:15 PM)

XUÂN CHÙA

Ta về
xếp lại tháng Giêng
Để đem sang gửi chiều nghiêng ngõ chùa

Hàng cây
đang độ lộc mùa
Sư ông chăm chút cho vừa giấc xuân

Rêu phong
mái cổ bâng khuâng
Câu kinh tụng niệm sáng quầng nổi nênh

Thiền duyên
đôi chữ nhẹ tênh
A Di Đà Phật, mõ chênh nhịp bàn ...

Nguyễn Xuân Huy

  Trương Văn Lực - controi58@yahoo.com - 0937303536 - Ấp Thừa lợi, Xã Thừa Đức, Bình Đại Bến Tre  (Ngày 21/02/2011 03:36:19 PM)
        Miên Di, chắc còn trẻ lắm? Ta tin như vậy. Vì người già như ta làm sao có thể phát hiện một tứ thơ độc đáo "VẤP XUÂN"! Bài thơ của bạn tuy trình bày đến 12 dòng, nhưng theo ta đây là một bài LỤC BÁT TỨ TUYỆT RẤT HAY. Đúng là khả quí rồi! Xin nhiệt liệt tán dương và hy vọng bạn sẽ có nhiều thơ hay hơn nữa!
VẤP XUÂN của MD, có thể nói từ hình tượng đến chi tiết đều mới mẻ trong phát hiện. Hoa xoài chua, không có gì lạ. Nhưng hay ở chỗ nó lại được phát hiện ra tại nơi "thiêng cảnh chùa". Vị chua- cái vị dễ làm người ta rỏ vãi chỉ khi nghe tới thôi , chứ chưa chắc thấy- được đưa ngay vào bài thơ khi mở đề, để cho người, thơ hòa quyện vào nhau cùng một cảm giác "sững sờ"! Sửng sờ đến nổi chiếc lá của mùa xuân đang mơn mởn, nẩy lộc đâm chồi mà quên mất bây giờ đang là mùa xuân, để "ngoái về hơn hởn rụng hùa theo..." Mùa thu lá bay" ai cũng biết. Nhưng mùa xuân lá rụng, lại rụng hùa, ta thật là phục MD quá! Hai khổ thơ cuối, nói đúng hơn là hai câu cuối "que hương cắm xuống bâng khuâng/khói nhang vướng với hương trần lênh đênh/ Năm mô... câu nhớ câu quên" Trời ơi! Đi chùa là để thắp hương, niệm phật với lòng thành. Còn ngươi? Đi chùa sao lại..!? Bởi vậy! Mới "thềm chùa vấp một hớ hênh..." Là đáng cho ngươi lắm. Nhưng ngươi lại thêm hai chữ "niết bàn" để kết thúc bài thơ "hớ hênh niết bàn" mới làm cho bài thơ dẫu kết mà như chưa!?
"Niết bàn không thể hớ hênh
Chẳng qua vấp té chông chênh thấy nhầm?!"
TVL
Ta tạm nghỉ vậy là để tha thứ cho ngươi. Ta tha thứ cho ngươi vì ngươi có phát hiện mới và có một bài tứ tuyệt lục bát mà theo ta rất hay!
Nhân đọc VẤP XUÂN của MD, ta có mấy câu LB, tạm đặt đề là ĐỢI XUÂN (phàm tục hơn) xin chép ra xem có chút gì đồng cảm cùng tác giả?

ĐỢI XUÂN

Hình như xuân đến bên thềm
Trong đôi mắt biếc, tóc mềm - em yêu.
Nhìn em. Mắt nói bao điều,
Má, môi lúng liếng – chữ yêu- ngập ngừng!

Trời xuân chỡ én đưa xuân,
Nghe thơm hương tóc – mơ thầm ái ân.
Rộn ràng hoa hé nụ xuân
Lòng em có thấy xuân đang giao mùa.

Trần gian một cõi bán mua,
Tình em ta đợi mãi - chưa rao hàng!
Đón xuân, đón tết – chuyện làng
Ta ngu ngơ đợi - đón nàng chơi xuân!
TVL
Cảm ơn nhiều! Chúc MD cùng bạn đọc LB.com mạnh khỏe!
Các bài khác: