CHỢ VIỀNG
Hồ Phong Tư
Mỗi năm chỉ mở một phiên
Cầu may thì đến chợ Viềng, nhé em!
Chợ Viềng họp lúc nửa đêm
Nền xưa, lối cũ. Người nêm bước người
Quê nghèo, chợ chỉ thế thôi
Mua may, bán rủi… buồn vui đất làng
Cây non ẩn dưới tán bàng
Nồi, niêu, ấm, chén… cũ càng dấu xưa
Cầu lộc thì lên lễ chùa
Cầu duyên thì đợi anh đưa sang đền
Bán mua giữa chốn linh thiêng
Nhỏ nhoi chợ hóa thành miền tâm linh
Đi em, cho thỏa tâm tình
Cả năm có mấy khi mình gặp đâu?
Nơi này chẳng có trầu cau
Thì nâng chén rượu cho nhau bằng lòng
Sương khuya sa trắng cánh đồng
Ừ thì có, ừ thì không…
Chợ Viềng!
Đêm 7 tết năm 2011
H.P.T
_________________
Nhà thơ Hồ Phong Tư
Hội nhà văn Hà Nội
Điện thoại: 0912.124.112
|
Đầu xuân dạo mạng gặp bài thơ hay, tâm đắc ở văn phong biểu đạt của người viết. Bài thơ giản dị về câu từ, hài hòa về hình ảnh, phong phú về không gian thơ trong một lễ hội mang tính chất tâm linh. Một nét đẹp văn hóa từ ngàn xưa mà mỗi vùng miền đều có quyền tự hào và luôn muốn giữ gìn, khám phá.
Chúc mừng nhà thơ, mong nhà thơ thành công trong sáng tác! NSN
Vâng . Chợ Viềng quê NĐ tôi đặc sắc lắm.
Chúc mừng bài thơ Chợ Viềng của HPT, xin được cảm tác cùng tg : CHỢ VIỀNG TA LỠ Vốn lưng chỉ có bấy nhiêu Chợ viềng ta lỡ hẹn chiều với thơ Mình về bán cái ngẩn ngơ Để ta cứ ước cứ mơ chợ chiều.. Thế mà ai lỡ đặt điều Tươi xanh buổi sáng buổi chiều chát chua Nhói lòng nghe tiếng đò đưa Đong năm đếm tháng thương mùa chợ tan. T3
xin góp thêm một cảm tác chợ Viềng cùng tg HPT
CHỢ VIỀNG TA LỠ Vốn lưng chỉ có bấy nhiêu Chợ viềng ta lỡ hẹn chiều với thơ Mình về bán cái ngây thơ Để ta cứ ước cứ mơ chợ chiều.. Thế mà ai lỡ đặt điều Tươi xanh buổi sáng buổi chiều chát chua Nhói lòng nghe tiếng đò đưa Đong năm đếm tháng thương mùa chợ tan. T3
ĐTT khen một bài thơ hay đầu xuân của Hồ Phong Tư. Cứ nhẩn nha đọc . Nhẹ nhàng, dịu ngọt , tươi mát mà quyến rũ. Người không đến được chợ Viềng, cứ tiếc nuối mãi thôi.
Mình không dám đến Chợ Viềng Đêm khuya lỡ có... ai khiêng mình về ? Cố làm thơ sắm cái xe Năm sau đưa vợ cùng đi Chợ Viềng ! ĐTT
Tôi vẫn tin cái việc mua bán cầu may đầu năm là một nét đẹp xưa nay của người Việt. Và nét đẹp ấy lại tập trung ở chợ Viềng, mỗi năm chỉ họp một lần vào dịp đầu năm. Người bán, người mua đều gặp nhau ở một điểm duy nhất là cầu may. Vì vậy mà nó tạo ra nét đặc trưng cho phong cách chợ Viềng.
Tôi đã từng đi chợ Viềng theo cách của tôi. Tôi không bán và cũng không mua mà cho đứt Nàng Thơ nỗi buồn của tôi để cầu may được thương, được nhớ. Ấy là điều tôi mong muốn được chia sẻ cùng nhà thơ Hồ Phong Tư: Rủi may mang gửi chợ Viềng Người xưa tin thế mà thiêng tới giờ Rầu lòng cho đứt Nàng Thơ Vận may chợt đến thẫn thờ trong nhau. ĐỢI PHIÊN SAU Sao chợ không họp nhiều phiên ? Vắng em, đành hẹn chợ Viềng phiên sau ! Ta mua bí trồng với bầu Mua cau về cấy mua trầu về giâm...
Hoàng Nơi
NGÀY LỄ TÌNH NHÂN Đến rồi ngày lễ tình nhân Anh yêu hoa tím,ước lần gặp nhau Em ngồi sưởi nắng trên cầu Tặng em một nụ hôn đầu qua thơ.
THƯƠNG CŨNG PHẢI ĐÀNH...
Chợ Viềng chín bán mười mua Hỏi em...em dạ rằng chưa có chồng Anh ơi, anh có bán...không ? Để em trao gửi má hồng tặng anh ! Biết là...thương phải cũng đành Đắt lòng ngã giá em anh nguyện thề... Thương rồi em nhé ! Đừng chê... Cầu may duyên nợ...xuân về vui sao ! Chợ đêm tấp nập ra vào Thương người giữa chốn ồn ào bán duyên...? Phạm Tự
PHIÊN CHỢ THỎA LÒNG
Chợ Viềng phiên chợ cầu duyên Mua may, bán những muộn phiền cho ai? Đêm đen thức đến sớm mai Ảo mờ vật bán, miệt mài tìm mua Chẳng màng đắt, rẻ, thắng, thua Chợ Viềng, kẻ bán, người mua thỏa lòng Trần Thị Lợi |