THÔI ĐÀNH KHÉP LẠI

Nguyễn Tường Thụy
Thôi đành khép lại chữ quen
Trót đưa ánh mắt nhìn em khác thường
Mùa xuân về rắc tơ vương
Cho nên mới thử nhớ thương một lần.
Thôi đành khép lại chữ thân
Trót quen thì tránh, đừng gần gũi nhau
Kẻo ngày xuân chẳng dài lâu
Đò giang không thuận, sông sâu khó lường.
Thôi đành khép lại chữ thương
Trót thân xin chớ vấn vương, bồi hồi
Trái tim sao chẳng chịu lời
Em không xa lánh để rồi khổ theo.
Thôi đành khép lại chữ yêu
Trót thương, nào đã bao nhiêu ngọt lành
Cái hôm tôi để tang mình
Là hôm em liệm mối tình trái ngang.
Cầu Kiều ai bắc mà sang
Bên kia em lệ hai hàng, đơn côi
Bên này cô độc mình tôi
Làm sao có thể quen thôi bây giờ.
N.T.T
__________________________________
Tác giả Nguyễn Tường Thụy, ĐT: 0983485952
Email: tuongthuy59@yahoo.com.vn
|
Cảm ơn các bạn đã có thơ họa, cảm tác đối với bài thơ "Thôi đành khép lại".
Tôi ấn tượng nhất đối với mấy câu của tác giả Phạm Minh Giằng: KIẾP SAU Mắt môi thôi giỏi diễn trò Trái tim cố đủ chỗ cho một người Kiếp sau tham thứ của trời Làm con bướm đậu tạm thời bên hoa. Phạm Minh Giắng Tôi vẫn quan tâm đến tác giả Phạm Minh Giằng và yêu mến, cảm phục anh. Tuy nhiên, nếu độc giả thẩm thơ thế này, có lẽ tôi không dám làm thơ nữa. BÓNG XUÂN THÔI ĐÀNH... Bài thơ tình day dứt, nỗi niềm... xin có đôi lời chia sẻ cùng tg: Đọc THÔI ĐÀNH KHÉP LẠI cảm tác Đọc "THÔI ĐÀNH KHÉP LẠI" của Nguyễn Tường Thụy, dù chưa biết tác giả là nam hay nữ, nhưng tôi cũng có một cảm giác thương sót như vừa chứng kiến một cuộc khóc tình đầy nuối tiếc. Khóc lóc là sao? Nuối tiếc là sao? Chẳng qua là vì thấy mình bị mất, bị hụt hẩng...! Có câu "Mất rồi mới tiếc" . Nhưng bị mất là do mình cố tình hay giã vờ khép lại cửa... cho nó trôi qua, vuột mất, có lẻ càng tức, càng đau hơn nhiều! "...Bên kia em lệ hai hàng đơn côi/ Bên nầy cô độc mình tôi..." Tôi không muốn trích câu cuối, vì sợ hiểu lầm ý tác giả. Nhưng theo tôi thì câu ấy phải dùng dấu "?!" thay vì dấu chấm ".". OAN ỨC GÌ !? |