THÁNG CHẠP
Trần xuân Trường
Mưa rây tháng Chạp dầm dề
Mẹ loay hoay gánh bộn bề cuối năm
Đồng chục nài cố đồng trăm
Thúng khoai, thúng lúa nhọc nhằn đồng sâu
Nước thì nước chảy chân cầu
Rêu thì vẫn cứ là màu của rêu
Có đong hết cả trời chiều
Cũng đâu hiểu hết những điều mẹ lo
Sông xuân mẹ ở cuối đò
Đục trong con nước thân cò dặm xa.
T.X.T
___________________
Tác giả Trần Xuân Trường, Ninh Bình
Điện thoại: 0974764831
Email: truongkimson35a@yahoo.com.vn
|
Tâm tư những ngày giáp Tết của con trai với mẹ nghèo rất thực rất đời, nặng tình, ân nghĩa và hiếu thảo. Lời thơ mộc mạc chân thành nhưng tu từ kĩ lưỡng tạo nên một thi phẩm hoàn hảo. Những cặp từ " đâu hiểu hết " và " cuối đò " đã chứng minh điều ấy với người thưởng thức. Chúc mừng Trần Xuân Trường có bài thơ hay nhân dịp vào Xuân. Chúc TG và gia đình khoẻ vui hạnh phúc
Nguyễn Thanh Tuyên- Hải Phòng
Ba mươi Tết. Đọc "Tháng Chạp" của Trần Xuân Trường, bổng thấy cay cay, ngậm ngùi đời mẹ, tình mẹ. Có gì đâu, chỉ cần có đứa con hiểu được những gì mẹ đã cho nó, hy sinh vì nó và dù hy sinh tất cả để cho con được tốt... thì mẹ chắc chắn đã vui lắm rồi. Nhưng ở đời, có bao nhiêu đứa con hiểu được điều ấy? Thậm chí còn ... có những cử chỉ, hành động làm cho mẹ càng buồn tủi. Nhưng... không có mẹ nào bỏ con. Còn con bỏ mẹ? Nổi đau nầy không ít và luôn là một nổi niềm tủi nhục đau đáu ở không biết bao nhiêu bà mẹ. Vâng, tôi cũng cảm nhận được như Trần Xuân Trường rằng "Nước thì nước chảy chân cầu/ Rêu thì vẫn cứ là màu của rêu". Muôn đời nước mắt chảy xuôi, nhưng nước mắt của mẹ có cả dòng chảy xuôi và chảy ngược - chảy ngược vào tim, nén những đau khổ vì con, đâu cần báo hiếu, nhưng chỉ cần con mình không thua kém người là vui lắm rồi! TXT, thấy được nổi niềm và tấm lòng mẹ, thật là quí giá và phúc đức nhà anh lắm "Có đong hết cả trời chiều/ Cũng đâu hiểu hết những điều mẹ lo". Hiểu mẹ như thế là đủ mẹ vui và là hiếu thảo rồi. Hởi ai, đừng nên để mình hiểu về mẹ một cách muộn màng! Thời nay, cháu con,... ít có được điều kiện ở gần bên hầu hạ ông bà, cha mẹ bằng chén cơm, đôi đũa, ly trà... nhưng chỉ cần thường xuyên có một cú điện thoại thăm hỏi, lâu lâu một món quà mọn, Tết nhứt nhớ về sum hợp gia đình, cả nhà lăng xăng đón Tết, cực khổ mấy mẹ cũng vui và vui sống bền bỉ đó!
Đọc "Tháng Chạp" của Trần Xuân Trường, thật ra là đọc tấm lòng của một đứa con (hy vọng có nhiều nữa những đứa con hiểu mẹ như vậy!) tôi bổng thấy chạnh lòng vì bên mình không còn mẹ, nhưng dẫu sao vẫn còn có được sự sum hợp gia đình, để cùng rước ông bà nhân ngày Ba mươi Tết. Đang ngồi trong phòng riêng chờ nấu nướng để cúng Rước ông bà , đọc "Tháng Chạp" của TXT, nảy ra mấy ý, ghi liền ra đây, gọi là đồng thanh, đồng cảm với bạn, với lucbat.com và thân hữu xa gần. BA MƯỜI TẾT Ba mươi Tết - cuối NĂM MÌNH Ngày mai Mồng Một - rập rình TẾT TA TẾT TA - con cháu gần xa Trở về quê CÚNG ÔNG BÀ - nhớ ơn! "Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con." Đạo con chữ HIẾU cho tròn Giàu, nghèo... ai chẳng TỔ TÔNG, CỘI NGUỒN! Nhắn người lập nghiệp muôn phương BA MƯƠI TẾT CÚNG MÂM CƠM - CỘI NGUỒN! TVL Viết xong, chép vội, xin gửi tấm lòng mình, chia sẻ với TXT, chúc anh hưởng một cái Tết vui vầy cùng gia quyến, được cận kề và hầu hạ mẫu thân! TVL |