MÙA XUÂN

Trần Mạnh Hảo
Và trời đâu biết mình xanh
Ngước nhìn xa thẳm mà thành sắc không
Hoa đâu cần biết mình hồng
Nở chơi nào có vì công việc gì
Lửa nhờ khói bếp thiên di
Tìm xem ngoài cõi hồ nghi còn trời?
Rét chừng run giọt chơi vơi
Mà cành đào đã buông lời vo ve
Thương tình ngọn gió so le
Nắng xuân nhú nỗi cập kè bướm ong
Ngó lên trời mới ròng ròng
Tưởng ngoài vô tận mà trong lòng mình…
T.M.H
___________________
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo
(TP. Hồ Chí Minh)
|
Mình
Mấy lâu công việc bộn bề Thơ chán vô cửa, bạn chê mình lười. Mình với mình chỉ mỉm cười Ờ xuân lại đến, ai vui cùng mình; Đ.A.T NGỠ NGÀNG...XUÂN !
Mừng anh TMH vẫn phong độ .Tôi vẫn cảm phục anh từ dạo SGK. Đọc anh nghe một bài coi như tỏ lòng ngưỡng mộ
MỘT MAI... Bắt đầu là nắng trên đồi Và em cũng bỏ ta rồi, chiều kia. Ta nghe chiều xuống bốn bề, Sông chờn chợ nắng , trời tê tê buồn. Thượng tuần trăng lả đầu thôn, Ngửa tay hành khất những hồn bơ vơ. Gió dồng lặng lặng phơ phơ Hay em xõa tóc bên bờ trầm luân? Một mai, ta cũng đi luôn, Đời không vắng nữa thuở còn có ta !
Tôi có đọc Trần Mạnh Hảo, lâu lắm rồi, không còn nhớ gì, chỉ nhớ TMH- một cái tên quen quen. Rồi nghe nói nhà thơ lấy vợ là VK gì đó nên trở nên giàu có, sung sướng và thoải mái hơn trên đường sáng tác. Ngòi bút có phần bạo dạn hơn... Không biết, "Mùa Xuân" hôm nay tôi được đọc có phải của TMH ấy không?Dẫu sao cũng nhờ đọc thấy TMH mà thùy phải của não tôi được kích thích và làm việc.
"Mùa Xuân" của TMH, hình như cố khéo dẫn dắt độc giả đến một ấn tượng THIỀN?! "...trời đâu biết mình xanh/hoa đâu biết mình hồng/... nở chơi..." Đúng là trời vô tư, hoa vô tư, nhưng đến lửa thì không thể vô tư nổi "Lửa nhờ khói bếp.../Tìm xem ngoài cõi hồ nghi..." Đúng! Lửa thì không thể vô tư được. Vô tư với nó, coi chừng sẽ bị thiêu rụi ... thì còn gì mùa xuân. Có câu "... thành sự tại thiên?!" Nên đôi lúc TRỜI vừa là cớ, vừa là cơ hội mà... có khi là cái thùng rác nữa! Đến khổ cuối của bài thơ, hình như bóng dáng của TMH ngày xưa và nay có phần hòa quyện vào nhau "Thương tình ngọn gió so le/ Nắng xuân nhú nỗi cặp kè bướm ong/ Ngó lên trời mới ròng ròng/Tưởng ngoài vô tận mà trong lòng mình..." Đọc khổ thơ nầy của TMH, tôi bổng nhớ về cái thời bồng bột, rong chơi xa xưa của mình: "Mơ chơi muôn dặm chân mây Giật mình thức dậy vẫn đây cõi trần" TVL Cõi trần là thực tại khó ai thoát khỏi khi còn phải hít thở cái không khí sống hàng ngày. Tôi có hai người bạn - một người đi tu từ nhỏ (hiện sống trong nước), một người mới đi tu sau nầy (đã đi Mỹ); cả hai đều công nhận "Nghề tu" bây giờ dễ sống. Đọc "Mùa xuân" của TMH, không biết vì sao tôi cũng lại nhớ đến hai người bạn nầy? Xin cảm ơn bài thơ, cảm ơn nhà thơ! Nhân đây xin phép chép lại một bài thơ mình đã làm từ thuở còn trồng cây si cho một nàng xuân, mà mãi tới bây giờ chưa dám đưa hoặc đọc cho nàng ấy nghe. Không biết có phải là quá muộn mằng không, nhưng dẫu sao cũng xin gửi tấm lòng mình, gửi một chút quà xuân cho ai, khi Tết đến, xuân về: XUÂN VỀ Mùa xuân về đến bên thềm Trên đôi mắt biếc, tóc mềm - em yêu. Mắt tròn – em- nói bao điều, Dáng hoa lúng liếng, tình yêu ngập ngừng! Gió xuân Xuân chỡ én đưa xuân, Chỡ theo hương tóc - lưng chừng lộc non. Đường quê rộn báo tin xuân Cho em thêm tuổi- tuổi xuân giao mùa. Trần gian một cõi bán mua, Tình em ta đợi hoài … chưa rao hàng! Đón xuân, đón tết – chuyện làng Ta ngu ngơ đợi đón nàng chơi xuân! TVL Xin cảm ơn và rất muốn được kết thân với nhà thơ Trần Mạnh Hảo!
Chú Trần mạnh Hảo vẫn mãi là con người của văn chương.
TVH ... Biết đời chẳng có nhục vinh CÁNH ĐỒNG XUÂN Quê ta vời vợi lúa xanh Thu vào tầm mắt cho thành mênh mông Nhìn lên một mảng mây hồng Ru hời cơn gió thinh không, ngày gì ? Mùa vàng gọi lũ chim di Chẳng ai còn phải ngại nghi bầu trời Nhọc nhằn chi khó đầy vơi Hè về rong ruổi sầu đời tiếng ve ... Cuộc đời có lúc éo le Thiên nhiên đe dọa xập xè bão giông Xuân về sóng lúa theo dòng Nở ra thơm ngát cánh đồng . Hôm nay ! NGUYỄN XUÂN HUY |