CỎ
Trương Ngọc Hợi
Bên nay thân cỏ rủ rê
Bên kia hồng nguýt, cúc chê cỏ già
Cỏ xanh mộc mạc, mặn mà
Hồng gai chải chuốt lượt là riêng em
Hương thơm chỉ một hai đêm
Khoe sắc vài bữa, lá mềm, cành rơi
Cúc kia chóng chán với đời
Cánh vàng chưa kịp nói lời hợp tan
Cỏ non chung thủy nghèo nàn
Đôi khi thi hứng với nàng, với anh
Một đời thương cỏ non xanh
Ham chi hồng cúc ngọt lành đẩu đâu
Cỏ này mang nặng tình sâu
Trăng lồng bóng cỏ vẳng câu thơ Hàn*
T.N.H
*thơ Hàn: Thơ Hàn Mặc Tử
_______________
Tác giả Trương Ngọc Hợi (Huế)
Điện thoại: 0543 826131
|
CỎ VÀ HOA!
TẢN MẠN VỀ CỎ
Trong muôn thực vật bao la Cỏ gần gũi nhất với ta với mình Bốn mùa trải thảm tươi xanh Bão to chẳng sợ gãy cành, đổ cây! Cỏ thường mọc khắp đó đây Giữ cho đất ẩm, thêm dày mùn tơi Cỏ êm lót dưới chân người Công viên, sân bóng...dạo chơi, luyện rèn Cỏ không có thói bon chen Luôn luôn khăng khít, êm đềm bên nhau Thương người nằm đưới đất sâu Trên mồ cỏ phủ một màu xanh tươi Cỏ cùng non nước, đất trời Nắng mưa chẳng quản, đời đời ngát xanh! N.Đ.T
Chân Tình
Thơ người ý đẹp lời hay Tiện đây đôi chử , lời thay chân tình Thơ họa lên nét Cỏ xinh Dáng cỏ thóat tục , hơn nghìn hoa lan Vẳng đâu trong đọan thơ Hàn* Cỏ là tri kỷ , là Nàng thủy chung Bạch xin góp ý thơ cùng Dẩu không tinh tế ,nhưng cùng đam mê . Vài câu xin bạn đừng chê Vì yêu Lục Bát nên về nơi đây ^..^ TẢN MẠN Bên ni em hứng gió rê Bên tê ai ấy có chê trăng già ? Cỏ may thoảng những sao mà Hồng thơm má ấm phải là má em... Hương trinh ban tặng ngày đêm Khoe ra dáng lụa bay mềm, nét rơi Cúc Qùi dâng hiến cho đời Cánh hồn dung dị khép lời mây tan ... Cỏ lan xa tít theo làn Đôi ba cò trắng đồng làng quê anh Một thương mê mải ...mắt xanh Ham vàng bỏ ngãi ấm lành nơi đâu ? Cỏ non ở tận khe sâu Trăng khuya vằng vặc gợi câu yên hàn ... NGUYỄN XUÂN HUY |