Thứ bảy, 20/06/2026,


Ngắm khói (Nguyễn Minh Khiêm) (03/12/2010) 

NGẮM KHÓI

 

Nguyễn Minh Khiêm

 

Đốt rơm đốt rạ sau mùa

Vãi tro trả ruộng… đã từ xa xăm.

Tôi như con nhộng con tằm

Bờ vùng bờ thửa quấn làm thịt da!

Dũi trong nước mắt ông cha

Lưỡi cày lóc xuống câu ca nghìn đời

Sao không nghe thóc lúa cười

Trong câu hát vẫn ám mùi phân tro!

Hái liềm gặt những âu lo

Bao nhiêu gồng gánh giữa mùa nằm suông!

Dâng mình cho nắng cho sương

Quanh năm làng vẫn chum tương vại cà!

Đòn gánh truyền thuở ông bà

Qua bao gia phả bước ra vẫn còng!

Vẫn câu tục ngữ lót lòng

Có đường đi tắt nào không hỡi làng?

Ru nhau tấc đất tấc vàng

Càng ôm câu hát lại càng trắng tay!

Tôi ngồi ngắm sợi khói bay

Nhận ra làng ở trên mây phần nhiều.

 

8.2.2010

N.M.K

 

 

_______________________

 Tác giả Nguyễn Minh Khiêm (Thanh Hoá)

Email : nguyenminhkhiem1952@gmail.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 6/12/2010 09:32:53 PM)
TÌNH EM
Chiêm mùa thu hoạch đã xong
Rạ rơm đun nắu ấm lòng khói lên
Tình em mưa nắng say mềm
Cháy cơm niêu đất...khát thèm sớm hôm !
Phạm Tự
  Hoàng Anh Đông Phong (%3BST)%3B - hoanganhdongphong@gmail.com - 0912980168 - Khoa Xây dựng Đảng - Học viện An ninh nhân dân  (Ngày 5/12/2010 02:52:17 PM)
Tự nhiên nhớ khói, nhớ mùi cay xè nơi mũi làm cho nước mắt nước mũi tèm lem. Đó là nỗi nhớ có dáng hình còm cõi, tấm lưng còng của ngoại dậy thiệt sớm bắc ấm nước và đun mớ củi khô, dùng ống thổi và thổi từng làn hơi yếu vào bếp lửa.


Khói buổi sớm mai cứ bay lởn vởn vào những giấc mơ có mùi đồng quê, có tiếng ngoại vang vang: “Cu ơi, dậy đi học”. Và thi thoảng, tôi lại kỳ kèo với ngoại, bảo cho con “nướng” thêm miếng nữa. Mùi khói bếp của ngoại quyện vào ký ức là một màu trắng đục trên tóc ngoại, có lúc ngoại đùa “tóc ngoại bạc vì khói”. Tôi đã tin và rồi đến lúc cũng ngộ ra rằng: màu thời gian và những nhọc nhằn mưu sinh cho con cháu đã làm tóc ngoại đổi màu.
Tôi từng tự hào về màu tóc của ngoại trong những đoạn văn tả bà rằng “tóc bà tôi như tóc một bà tiên, trắng như cước…”. Đó là bài văn tả người thời cấp một, nhớ mãi đến bây giờ.

Mùi khói còn là nỗi vấn vương trong những ngày tháng chín bởi tháng này ở quê nhà tôi đang mùa thu hoạch. Những đám ruộng lúa vàng ươm sau mùa gặt trơ lại những đống rơm thật lớn. Người dân quê có khi gánh rơm về chất thành cây để đến tháng 10, trời mưa dầm thì cho trâu ăn rơm khô. Còn không thì được đốt lên để rơm trả về đất tro tàn, mang chất mùn cho đất. Kinh nghiệm người nông dân, đốt đồng cũng là để cho đất tơi xốp hơn ở mùa sau…

Mùi khói đốt đồng quê tôi thường bảng lảng vào những buổi chiều khi mọi người đã về hết. Lũ trẻ con như tôi ngày xưa nhìn ra cánh đồng thấy hoang hoải một màu đỏ rực, khi lửa tắt cũng là lúc trời vừa nhá nhem tối, khói bay quyện vào đêm, thoang thoảng cả mùi của những hột lúa còn sót sau khi đốt thơm mùi bánh nổ. Bánh nổ là thứ bánh được làm từ lúa rang, bung thành những “bông hoa” lúa, thường được làm về dịp cuối năm, tết nhứt.


Mùi khói quê nhà còn là mùi của những ụ lúa lép sau khi được sàn, quạt cho ra hết thì được dồn thành đống và un cho thành mớ tro để đổ hầm. Tro ấy được dùng để bón lúc trỉa đậu phộng, mẹ tôi bảo có tro tẩm nước tiểu thì đậu sẽ sai quả hơn, không cần phải bón phân hóa học… Mùi khói từ những ụ tro lúa lép ấy còn vương trên cả áo quần, nhất là khi vừa tắm xong, trời chiều lành lạnh ngồi bên đống lửa un từ lúa lép thì ấm hết chỗ chê. Mùi khói đó chính mùi đã nuôi nấng cho tuổi thơ của tôi và những đứa trẻ quê lớn lên, hoài nhớ dù có đi xa, tìm kế sinh nhai ở những miền quê xa xôi khác…


  Trần Văn Lợi - tranvanloi1976@yahoo.com.vn - 03503728244 - Nghĩa Hưng - Nam Định  (Ngày 4/12/2010 12:04:04 AM)

Tôi ngồi ngắm sợi khói bay

Nhận ra làng ở trên mây phần nhiều.
Hay quá! Câu thơ cuối nâng hồn vía làng quê và hồn vía bài thơ bay lên.

Các bài khác: