Thứ bảy, 20/06/2026,


Sợ (Thủy Hướng Dương) (15/11/2010) 

SỢ

 

 

Thủy Hướng Dương

 

Không còn trẻ để ngây thơ

Bây giờ mà nói dại khờ ai tin?

Thế mà một ánh mắt nhìn

Cũng làm em sợ… nhỡ mình lại yêu?

 

Sợ đêm buông lấp nắng chiều

Sợ ngày cạn hết những điều khát khao

Sợ bàn tay ấy chạm vào

Rối tơ lòng, biết ai nào gỡ cho?

 

Sợ lá khẽ rụng vườn mơ

Sợ người lấy cớ sững sờ trăng khuya

Làm sao biết lối mà về

Đôi chân trần vướng cỏ mê mất rồi!

 

Sợ sông suối ngập khóc, cười

Biết đâu đắm cả một đời đa đoan

Gió ru một khúc ngỡ ngàng

Sợ lòng réo rắt muôn vàn nhớ thương…

 

 

15.11.2010

 

T.H.D

 

_______________

Thủy Hướng Dương

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Dung Thị Vân - dungthivan2910@gmail.com - 0903 372219 - TP.Hồ Chí Minh  (Ngày 18/11/2010 01:10:47 PM)

Này nhé em ơi đừng sợ
Tình yêu chợt đến hãy vờ..cho đi
Em ơi đừng sợ …tình si
Tình yêu chợt đến có gì đâu em

Không tin thử một lần xem??

Dung Thị Vân

  Phan Liên Khê - hongtham0709@gmail.com - 098 651 4507 - 242A Đội Cung, Phường 9, Quận 11, TP Hồ Chí Minh  (Ngày 18/11/2010 06:55:03 AM)
Thơ Thủy Hướng Dương mang đậm nữ tính, nhẹ nhàng mà sâu sắc. “Sợ” là một bài thơ hay, viết thật lòng. Tôi có mấy vần “phản biện” như sau:
ĐỪNG SỢ NỮA
Thôi đừng sợ nữa em ơi,
Dù tình giăng bẫy nhưng trời còn thương.
Ngắt bông hoa dại ven đường,
Nhìn con bướm trắng mà vương tơ lòng.
Sinh ra làm phận má hồng,
Trước lời mật ngọt sao không dại khờ.
Sóng tình ai dễ làm ngơ
Nhưng không còn tuổi ngây thơ nữa rồi.
Đừng cho gan ruột rối bời
Xin trao nhau một nụ cười… là yên.
18-11-2010
Phan Liên Khê
  Đặng Cương Lăng - cuonglang_nt@yahoo.com.vn - 0912664483 - Bộ Nông nghiệp và PTNT  (Ngày 17/11/2010 09:52:13 AM)
Sợ mà lại không sợ bởi cái tình da diết cứ dâng tràn hiến dâng cho đời. Tình yêu thương con người là sức mạnh vô biên không một thế lực nào ngăn cản. Sợ là bài thơ hay đã đọng lại trong tôi và bao độc giả. Xin cảm ơn nhà thơ Thủy Hướng Dương lại cho tôi một lần sợ nữa, để rồi cứ yêu cả đất trời, bởi tâm hồn trong sáng của nhà thơ.
Đặng Cương Lăng
  Trần Vân Hạc - vanhac.yenbai@gmail.com - 0917 331 683 - 201,B4/ 189 Thanh Nhàn, Hà Nội  (Ngày 16/11/2010 11:16:39 PM)

V.H đi Tây Bắc mấy ngày về , mở Lucbat.com thấy Bài của Thủy Hướng Dương, vẫn biết T.H.D có tài thơ mà vẫn giật mình, xin có mấy dòng cùng "sợ"!


SỢ

Sợ tơ lòng vẫn vấn vương
Sợ lời ru gió cuối đường heo may
Sợ chìm trong cõi tỉnh say
Sợ nước mắt mặn xoáy đầy vực sâu

Sợ cỏ mê chẳng phai mầu
Sợ nhầm xuân với sắc mầu thu phai
Sợ đêm trăng bóng hình ai
Sợ nay xanh lại mai ngày vàng thu

Sợ tơ lòng rối như vò
Sợ bàn tay ấy dại khờ đêm nao
Sợ nhưng vẫn mãi khát khao
Sợ chiều đêm xuống… đưa vào mộng mơ

Sợ yêu, lại sợ dại khờ
Sợ ánh mắt ấy dại vờ tình si
Sợ tin… sợ cả vô vi
Sợ khi biết cả những gì đớn đau

  Thủy Hướng Dương - cholita_sweet@yahoo.com.vn - 0904009155 - Hà Nội  (Ngày 16/11/2010 06:33:39 PM)
THD xin chân thành cảm ơn các anh chị đã chia sẻ cảm nhận với bài thơ "Sợ", đặc biệt cảm ơn sự góp ý chân thành của hai nhà thơ Đặng Khánh Cường và Ngô Xuân Thanh để cho bài thơ thêm hoàn hảo hơn. Chúc mọi người thật vui trong ngôi nhà lucbat.com này ạ.
  Lê Danh Tuệ - tueledanh@yahoo.com.vn - 0975108467 - Ngô Quyền - Hà Đông - Hà Nội  (Ngày 16/11/2010 03:51:16 PM)
SỢ
Có người sợ gió sợ mây
Có người sợ cỏ, sợ cây...sợ gà
Có người sợ phải xa nhà
Có người sợ vợ như là sợ...beo
có người sợ khổ sợ nghèo
Có người sợ bị trôi vèo sắc hương
Tôi thì sợ nói lời thương!
Vì sợ rằng...Thuỷ Hướng Dương...lại buồn!!!
Lê Danh Tuệ


  Bùi thị Bình  - binhcuong206#%3Byahoo.com - 0912129748 - Tam Điệp - Ninh Bình   (Ngày 16/11/2010 09:05:51 AM)

ĐÀNH SỢ
( Thân họa tặng Em Thủy Hướng Dương )


Giờ còn đâu chút ngây thơ

Nói lời yêu... chuyện dại khờ khó tin ?

Lạ chưa , bỗng một cái nhìn

Như quen như lạ … chắc mình vẫn yêu ?

Sợ sao vệt nắng cuối chiều

Sợ người xưa , một cánh diều khát khao

Sợ gặp ai lúc ra vào

Rối lòng ai ... biết nơi nào "nhận cho"

Sợ mình lúc tỉnh lúc mơ

Sợ ai vẫn cứ thẫn thờ canh khuya

Sợ lạc đường mất lối về

Sợ trời mưa, quán chân đê ướt rồi

Sợ câu hát, sợ nụ cười

Chỉ còn lại một kiếp người đa đoan

Nhẹ lòng, một khúc mỏng tang

Thôi thì đành "Sợ", dẫu ngàn chữ thương !

  Ngô Xuân Thanh - binhthanhnd@gmail.com - 01238476960 - Nam Định  (Ngày 16/11/2010 07:25:42 AM)
Bài thơ SỢ của tgTHD dung dị chân thành dễ hiểu "Nội tâm"
cho nên người đọc dễ cảm nhận,bài thơ rất tình, sợ ở nhiều
cung bậc! Câu THứ ba:Thế mà một ánh mắt nhìn/ nghĩa nước đôi
mấy ai viết được, cũng có thể mình nhìn-tâm trạng như vậy mà "nhìn được"thì trái tình hy vọng,và cũng có thể người khác nhìn,
đa nghĩa thì câu thơ có hình ảnh làm cho độc giả phải suy nghĩ,
Có suy mới có lắng,có lắng mới nên hay!Từ 6câu ba hợp lý thì thì
từ 6 câu bốn cũng không thể thay được,nên chăng bạn xem lại
từ em cùng câu!Độc giả rất tôn trọng ý của tác giả mong thông cảm! Xin Có đôi dòng cảm tác:
VẪN MÀ
Gió du một khúc tình tang
Con thuyền thơ vẫn đa đoan...vẫn mà!
Bình Thanh

  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Vũ Thư-Thái Bình  (Ngày 15/11/2010 09:55:54 PM)

Lấy chữ của SỢ cảm tác

VƯỜN MƠ

Nỗi niềm ta nhận ra ta
Đương thì khao khát lại ra vô hình
Vườn mơ không dễ cạn tình
Lòng người không sợ, sợ mình ngây thơ.

Phạm Minh Giắng

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 15/11/2010 09:22:49 PM)

CHỈ SỢ EM BỎ ANH THÔI

Sợ đời mãi phải cô đơn
Chỉ lòng mới hiểu vui buồn mộng mơ...?

Tình yêu đâu có bến có bờ
Lang thang mây gió ngẩn ngơ xa vời

Chỉ sợ em bỏ anh thôi
Mất em anh sống một đời...xót xa...!

Phạm Tự

  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Hà Nội  (Ngày 15/11/2010 07:01:44 PM)

Viết tiếp nỗi sợ muôn kiếp của Thủy Hướng Dương nhé:

"Gió đưa một khúc tình tang
Sợ lòng réo rắt muôn vàn nhớ thương…"


Sợ chung lối một nẻo đường,
Sớm trưa như thể vẫn thường bên nhau.
Sợ cùng đợi đón con lâu,
Người ta hỏi đấy đứa đầu hay hai?

Sợ đi chợ gặp đứng ngoài,
Mắt nhìn... mà lại chở ai khác mình!
Sợ trông thoáng thấy bóng hình,
Lại mua hai xuất cơm bình dân trưa.

Sợ trời đang nắng thì mưa,
Lại mang áo mũ như vừa hỏi mây.
Sợ đang giận... lão mấy ngày,
Tách cà phê đắng giãi bày tâm can.

Sợ sao cho hết... muôn vàn,
Cuối đời đâu đã bình an cõi lòng.

Trần Mạnh Tuân

  Đặng Khánh Cường - cuongdangkhanh@gmail.com - 0912124025 - 45/109/358 Bùi Xương Trạch TX, Hà Nội  (Ngày 15/11/2010 07:00:04 PM)
Chẳng ai trọn vẹn, nhất là trong tình yêu. Nhưng than ôi, không phải ai cũng biết sợ. Chúng ta sống trong một môi trường pháp luật chưa đủ để giác ngộ ý thức xã hội về giá trị của hạnh phúc thực sự mà sức đè của tập tục và dư luận ( phần lớn là lạc hậu )lại quá lớn khiến không ít người ngậm bồ hòn làm ngọt suốt chiều dài năm tháng. Cách đây khoảng 1 tuần có người cũng nói trên trang LB rằng:
...sợ đường đang lạ thành quen
Sợ câu nửa nổi, nửa chìm người dưng.
Thơ mình viết nhiều khi không phải chuyện của chính mình , ví như bài NÓI VỚI VỢ CŨ CỦA CHỒNG của THD là một bài hay. Bài này chắc cũng ra đời tương tự, nếu có chăng cũng chỉ là nửa phút chao lòng. Thơ của THD ngày càng chinh phục bạn đọc, lối nói dễ vào lòng người ,tuy vậy sau này xuất bản thành tập, cần chú ý sửa lại chữ 6 câu 3 và câu 4. Có nên thay chữ "nắng" ở câu 5 bằng chữ "ánh" không nhỉ. Cái này tùy tác giả. Cám ơn đã cho đọc 1bài thơ hay

Các bài khác: