TÌNH QUÊ

Trần Thanh Dũng
Ao sâu cá chốt sủi măng
Rô đồng ức nước, đớp trăng dưới đìa
Tui về đan mủng, lận nia
Đợi tằm ăn rỗi thì về cưới em
Giật mình cá lội biệt tăm
Qua nhà hổng thấy buồn năm sáu ngày
Út lên trên tỉnh hổm rày
Chắc là bụng dạ nhét đầy thiệt hơn
Kéo trăng xuống rọi sau vườn
Là là một dải giận hờn đầy vơi
Bắt thang lên hỏi ông trời
Tình quê biết có còn người ở quê?
T.T.D
______________________
Liên hệ Trần Thanh Dũng
ĐT: 0913133577 - Sóc Trăng
Email: ntthanhdung@yahoo.com
|
ANH DŨNG ƠI! Anh Dũng ơi, anh Dũng à "Tình quê" da diết, mặn mà làm sao Cớ chi hờn gió, giận sao Tình em ...bên cạnh dạt dào nhớ thương (hi, hi...) NTD Lấy chữ của TÌNH QUÊ cảm tác
DẠI... CŨNG CHỈ MỘT LẦN THÔI
Nếu mà em đã say đời... Thì sang khéo miệng thưa lời mẹ cha - Con đã nuôi cá nuôi gà Hôm nào em cưới... mẹ cha yên lòng...! Mừng em đã lấy được chồng Còn anh đau xót nói không nên lời Dại cũng chỉ một lần thôi Nhủ lòng làm lại..ta thời nuôi công... Tú Cười Xin có đôi dòng chia sẻ với tác giả Trần Thanh Dũng: ĐỢI CHỜ...
Tình Quê của Trần Thanh Dũng gây xúc động bởi sự mộc mạc dung dị trong tình cảm, ngôn từ và cấu tứ của bài thơ. Tình quê đã chạm tới một nối buồn là ruộng vườn, giếng nước, cầu ao, con cá... và tình người mộc mạc như ngọn lúa củ khoai giờ đây đang nhanh chóng trở thành hoài niệm trong bao người từ quê mùa mà ra đi.
Út đi hổm rày rồi và nếu cuộc sống của Út tốt đẹp hơn vì sự ra đi này thì phải mừng cho Út mới phải chứ sao lại trách Út ? Sự bao dung của người nhà quê luôn là cái neo vĩ đại giữ được hồn cốt của cả dân tộc này trong dọc dài lịch sử vốn không ít nhiễu nhương. Phải chăng Út bỏ người "đan thúng lận nia" mà đi không chỉ vì tiếng gọi của trái tim mà còn vì một cái gì đấy mênh mông cao hơn, nhân bản hơn. Út chẳng đến mức"Chắc là bụng dạ nhét đầy thiệt hơn" đâu. "Chắc" về Út như thế thì tội nghiệp cho Út lắm. Ngôn ngữ mộc mạc khiến người đọc nhớ bài thơ này lâu hơn. Tuy nhiên xin mạn phép "múa rìu mắt thợ" một chút mong tác giả lượng thứ : |