Thứ bảy, 20/06/2026,


Tiếng đờn đêm (Hồ Phong Tư) (02/11/2010) 

TIẾNG ĐỜN ĐÊM

 

 

                           Hồ Phong Tư

 

                                          (Gửi em gái mù đờn dạo)

 

Thì em cứ việc đờn ca

Thì tôi cứ uống như là không em

Thì đêm cứ mặc là đêm

Thì buồn dẫu chẳng rót thêm, đã buồn!

 

(...) Em cô đơn, tôi cô đơn

Tựa hơi men, tựa tiếng đờn dìu nhau

Tiếng đờn em gửi về đâu?

Hơi men tôi nhận đáy sâu tim mình!

 

Em vô tình, tôi vô tình

Hững hờ đôi bóng lặng thinh chốn này!

Thôi đừng đắng nữa rượu cay

Đêm.

 Buồn như tiếng đờn lay

quán nghèo...

 

Cà mau, 1999 – 2009

H.P.T

 

 

________________

 

Nhà thơ Hồ Phong Tư

Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội.

Điện thoại: 0912.124.112

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Võ Quang Diệm - vqdiemts@yahoo.com - 0912273959 - Hà Nội  (Ngày 5/11/2010 10:56:21 PM)

"ĐÊM-SAY"

Gửi tác giả bài thơ" Tiếng đờn đêm"

Tưởng như vô cảm, vô tình
Kẻ đàn, người uống như hình không can

Nỗi buồn đứt ruột, cứa gan
Vì đêm... không bởi tiếng đàn nỉ non

Hơi men chếnh choáng, cô đơn
Tiếng đàn ai oán nỗi buồn trần gian

"Tựa hơi men, tựa tiếng đàn"
Dìu nhau mà lệ chảy tràn bờ mi

Nửa say, nửa chẳng thấy gì
"Đêm-say"
thức tỉnh lương tri con người.

  Chử Thu Hằng - nguoibinhthuong1957@yahoo.com - 01663332171 - Sơn Tây. Ba Đình. HN  (Ngày 4/11/2010 06:31:42 PM)

KHÚC ĐÀN ĐÊM

Tiếng đàn em thả vào đêm
Chén sầu ta nhắp... ướt mềm đáy tim
Bồng bênh bảy nổi ba chìm
Nào ai mỏi khát khao tìm tri âm?

Đêm sâu réo rắt giọt cầm
Ta ngồi ngắm bóng... lặng câm giao hòa
Đàn em khóc kiếp cầm ca
Cứa lòng... rượu đắng bỗng nhòa bờ môi

Mang mang cuối đất cùng trời
Đêm thăm thẳm... gió bời bời... bão giông...
Đằm sâu một tiếng tơ đồng
Quay cuồng chi giữa hư không kiếp người?

Hư danh 

Ừ, trả cho đời!
An nhiên đối bóng, hát lời của đêm...




 




 

  Vũ Thiên Kiều - vuthienkieu@gmail.com - 0986585388 - Kiên Giang  (Ngày 4/11/2010 10:12:15 AM)

       Thoạt nghe từ “đờn” thấy rất Nam bộ, hơi là lạ, vì nhà thơ ở Hà Nội, phải gọi là đàn chứ, đọc tới cuối bài thơ, ghi nơi sáng tác bài thơ là ở Cà Mau. Chợt hiểu, đây là cảm xúc của nhà thơ khi đang công tác ở Cà Mau, nên dùng từ đờn là chính xác rồi.
       Cà Mau, nơi tận cùng của đất nước Việt Nam, xứ sở của miền sông nước về khuya vốn đã buồn lại càng buồn hơn. Trong khung cảnh ấy, một quán nghèo đâu có dàn nhạc với những người ca sĩ xinh đẹp mà chỉ có người con gái mù đang gởi lời ca tiếng đờn vào không gian. Em hát mà có nhìn được đâu những ai đang nghe mình hát, cũng không biết có ai đang khó chịu vì tiếng đờn ca của em. Nhưng em cứ hát, hạt như trút những nỗi niềm buốt giá, nỗi nghèo khó, nỗi niềm đời, nỗi niềm của một kiếp người sống trong bóng tối, chưa một ngày nhìn thấy nguồn sáng dẫu chỉ là le lói thoảng qua trong đời.

Thì em cứ việc đờn ca
Thì tôi cứ uống như là không em
Thì đêm cứ mặc là đêm
Thì buồn dẫu chẳng rót thêm, đã buồn!

             Ngạc nhiên quá! Bốn câu thơ của tác giả có vẻ như không liên can, không nghe, không thấy không quen biết người con gái. Cứ như người nào việc ấy, không ai can dự, ảnh hưởng đến nhau… Nhưng ta đã thấy được tấm lòng của tác giả đã đồng cảm, cái tình thấu hiểu sự đời đầy thương cảm với hoàn cảnh của cô gái. Tác giả đã nhìn, đã nghe… nên mới thấm cái buồn mênh mông của màn đêm như vô tận.

(...) Em cô đơn, tôi cô đơn
Tựa hơi men, tựa tiếng đờn dìu nhau
Tiếng đờn em gửi về đâu?
Hơi men tôi nhận đáy sâu tim mình!

           Dấu ba chấm trong ngoặc đơn “ (…)”, phải chăng là nỗi niềm đồng cảm của tác giả đã trải qua thời gian, luôn hằn rõ trong trái tim từ năm 1999 (lần đầu đến Cà Mau) đến thời điểm làm bài thơ này (2009). Hay hình ảnh, giọng ca, tiếng đờn của cô gái mù đã in trong tâm trí tác giả đã 10 năm mà không hề phai mờ. Hay là em đã đứng đó tại quán này và đã đờn ca như thế suốt 10 năm qua. Ôi! Dù chuyện gì, sự việc, lý do,nguyên nhân… nào đi nữa, thì đây cũng là sự cảm thương sâu sắc tự đáy lòng của tác giả.
          Nỗi cô đơn của cô gái đã thấm vào thẳm sâu trái tim của nhân vật tôi rồi. Một người cô đơn trong tiếng đờn ca, một người cô đơn trong hơi men. Tiếng đờn của em đã rót, rót và làm rung lên nhịp đập của trái tim yêu thương. Từ “dìu nhau”, một sự chia sẻ thật nhân văn, đậm tình người, tình đời. Vì trong cảnh thực, có mấy ai vui bên tiệc rượu mà để tâm chú ý đến người con gái mù đang cất tiếng đờn ca não lòng kia, chứ chưa nói đến là sự cảm thông và “dìu nhau” như thế.

Em vô tình, tôi vô tình
Hững hờ đôi bóng lặng thinh chốn này!
Thôi đừng đắng nữa rượu cay
Đêm.
Buồn như tiếng đờn lay
quán nghèo...

             Ừ! “Em vô tình” là phải thôi, vì em đâu nhìn thấy có một người đang uống từng giọt đắng trong tiếng đờn ca của em. “Tôi vô tình” tác giả tự ví mình là vô tình, chắc vì đã không đến bên em, nói những suy nghĩ, những niềm thương cảm với em. Ôi! Cách cư xử của tác giả tuyệt quá. Thà làm kẻ vô tình để tiếng đờn ca ấy cứ cất lên, có cất lên mới trút được nỗi niềm, có cất lên mới cảm giác được là mình còn tồn tại, sự khao khát được hát không hẳn là vì nhu cầu mưu sinh mà đây là khát vọng dâng hiến lời ca tiếng đờn của cô gái mù với đời. Chứ nếu tác giả đến bên mà hỏi han thì chắc chắn tiếng đờn ca ấy sẽ im bặt, sẽ khơi sâu vào nỗi đau và biết đâu đấy một ngày, quán nghèo sẽ lại càng nghèo thêm nghèo da diết vì vắng tiếng đờn ca ấy.
                 Số phận của đời người dẫu bao chìm nổi, bể dâu nhưng vẫn có những thời khắc lung linh ánh sáng, còn em- nhân vật trữ tình của bài thơ thì mãi thế với bóng đêm, với triền miên ngày cũng là đêm, nên tác giả đã nhấn mạnh từ đêm ấy chỉ ở một dòng, một sự phá cách của thể thơ lục bát. Nhưng sự phá cách ấy vẫn không thay đổi được phận người vốn đã éo le buồn da diết, cũng không là phép thuật nhiệm màu khơi nguồn sáng được. Vì thế, “Đêm” chính là sự nhói đau buốt giá của tác giả, của nhân vật em trữ tình. Không chỉ thế tác giả còn truyền được cái cảm giác rưng rưng trước một phận người sang cả người đọc. Đó chính là sự thành công mà không phải ai làm thơ cũng có được.
               Cảm ơn nhà thơ Hồ Phong Tư đã có bài thơ hay, tiếng đờn của cô gái hòa với nhịp thơ như thổn thức hơn và nỗi da diết buồn trong đêm không chỉ lay quán nghèo mà đã lay động tâm hồn của bao tác giả và bạn đọc đấy!

Vũ Thiên Kiều

  Ngô xuân Thanh - binhthanhnd@gmail.com - 01238476960 - Nam Định  (Ngày 4/11/2010 06:43:19 AM)

Bây giờ là 2g sáng ngày 2tháng11/2010,Đọc bài thơ T Đ Đ
của nt HPT ám ảnh tôi không sao ngủ được.Tình người trong bài
thơ đep và cao quý nhường nào,bài thơ thật hay-lãng mạn và
ăm ắp tính nhân văn!
Biết anh qua VẸT MÒN BẬC ĐÁ THỜI GIAN mà anh gửi qua
một bạn nữ yêu thơ tặng tôi!BIết thêm về anh qua giải nhì
thi thơ LB NNTN.tôi yêu giọng thơ của anh ,giản dị đậm đà và ngào ngọtCảm tác bài thơ của anh xin tặng anhvà chia sẻ cùng bạn thơ:
UỐNG TIẾNG ĐÀN ĐÊM
Em theo đàn dắt đến đâu
Ngón son lướt phím lạnh màu thuỷ tinh!

Em vô tình tôi hữu tình
Đàn rung cho bóng chúng mình gần- xa
Gió sương thấm đẫm giọng ca
Bập bùng dây sắt diết da lòng người!

Tôi đang uống ngọt để cay
Uống cay cho những ngọt cày xới tim
Thì đêm sâu nữa mặc đêm
Tiếng đờn rưng rức loé thềm...nhân sinh!

Gửi "Làng trong phố" trái tình...
Đàn người mù Rửa mắt mình sáng- xa!!!.
Chúc anh vui khoẻ nhiều thơ hay,chúc sức khoẻ
các bạn thơ!
Bình Thanh

  Tú Cười  - butkim@gmail.com -  - Hà Nam   (Ngày 3/11/2010 10:29:27 PM)

LIỆU ĐỜI...?
Đàn đêm thánh thót hồn ai
Não nùng...giọt ngắn giọt dài...đường xa...
Lang thang không cửa không nhà
Mong sao đời hãy buông tha kiếp nghèo...!

Đầy vơi sương gió gieo neo
Cõi tình nhân thế...buồn theo... tiếng lòng...!
Liệu đời...ai hiểu ta không ?
Tú Cười

  Đặng Cương Lăng - cuonglang_nt@yahoo.com.vn - 0912664483 - Bộ NN và PTNT  (Ngày 3/11/2010 08:25:41 PM)

             Cảm phục tấm lòng cao cả của thi sỹ Hồ Phong Tư đã cảm thông sâu sắc đến những mảnh đời bất hạnh bằng những vần thơ da diết tình người. Xin cùng chia sẻ với những ai trên trái đất này có chung cảnh ngộ như bài thơ Tiếng đàn đêm của nhà thơ Hồ Phong Tư

EM TÔI
Đầu trần chân đất em tôi
Quanh năm lam lũ lần hồi sinh nhai
Nợ nần chồng chất bi ai
Bao nhiêu sóng gió thiên tai dập dình
Chồng đau con nhỏ một mình
Em tôi nặng gánh nghĩa tình một vai
Bỗng dưng trời đất đổ dài
Nỗi đau bạo bệnh mòn mài em tôi
Long đong cánh vạc rã rời
Giờ nằm xuống đấy chân trời ở đâu
Trông vào hạt lúa rầy nâu
Trông vào vườn tược còn đâu thứ gì
Cuộc đời chìm nổi những khi
Cầu mong trời đất từ bi lòng người.
Đặng Cương Lăng

  Minh Anh - minhanhtranthi@yahoo.com.vn - 0943322003 -   (Ngày 3/11/2010 04:28:13 PM)
Da diết một nỗi đau nhân thế.
  Vũ Quốc Bình - quocbinh5743@myway.com -  - Hà Nội   (Ngày 3/11/2010 04:24:33 PM)
Một bài thơ man mác buồn, nhiều nỗi niềm nhưng đã nói lên được rất nhiều về triết lý nhân sinh. Xin cảm ơn nhà thơ Hồ Phong Tư!
  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 3/11/2010 04:17:48 PM)
CẦM KHUYA
Nguyệt cầm réo rắt trời đêm
Cùng ta nâng chén say mềm tình xa...
Ước chi cùng ở một nhà
Bổng trầm xao xuyến la đà men say !

Cầm khuya thánh thót gió mây
Giọt dài giọt ngắn đắng cay...tình đời ?
Thôi đừng đàn nữa... người ơi !
Để ta yên giấc...say rồi...cô đơn...

Chút say...đâu bớt nỗi buồn...!
Cầm khuya vương vấn...vô hồn...Nhớ ai ?
Phạm Tự
  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 3/11/2010 01:14:35 PM)

Lấy chữ của TIẾNG ĐỜN ĐÊM cảm tác

ĐÊM BUỒN

Rượu cay dẫu chẳng vô tình
Tiếng đờn rót đắng tim mình đáy sâu
Hững hờ thì mặc về đâu
Đêm buồn đôi bóng dìu nhau tiếng đờn

Phạm Minh Giắng

  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Hà Nội  (Ngày 3/11/2010 12:00:44 PM)

     Xin chào nhà thơ đồng hương Hồ Phong Tư. Từ dạo gặp nhau ở quán hồ Thiền Quang, nay lại gặp anh trên trang thơ.
Đồng cảm và họa lại đôi dòng Tiếng đờn đêm bằng bài họa Tiếng nhạc đêm:

TIẾNG NHẠC ĐÊM

Vẫn là một bản tình ca
Vẫn giai điệu cũ… nhưng mà có em
Vẫn lời ấy vẫn là đêm
Vẫn bình yên tạm lãng quên chút buồn!

Ta đơn côi, mình cô đơn
Nhạc đêm dìu dặt, chập chờn nương nhau
Mai này ta biết tìm đâu?
Đắm say tiếng nhạc ru sâu lòng mình!

Nhạc vô tình, mình hữu tình
Bên nhau hình bóng lung linh góc này!
Quên đi bao nỗi đắng cay
Đêm.
Bình yên tiếng nhạc lay tình nghèo.

Trần Mạnh Tuân

  Ngô xuân Thanh - binhthanhnd@gmail.com - 01238476960 - Nam Định  (Ngày 3/11/2010 12:06:22 PM)

UỐNG TIẾNG ĐÀN ĐÊM

Em vô tình - tôi hữu tình

Đàn rung cho bóng chúng mình gần - xa

Gió sương thấm ướt giọng ca

Mấy dây đàn sắt thiết tha lòng người


Tôi đang uống ngọt để cay
Uống cay để những ngọt cày xới tim
Thì đêm sâu nữa mặc đêm
Tiếng đờn rưng rức lóe thềm... nhân sinh!

BÌNH THANH

Các bài khác: