 Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Hà Nội
(Ngày 4/11/2010 11:37:57 PM)
CÁM ƠN THI HỮU XA GẦN
Lá rơi... day dứt nỗi niềm, Tình người cũng vậy... để chiêm nghiệm đời. Cám ơn thi hữu đôi lời, Động viên, đồng cảm thơ, người gửi trao.
Đinh Thường sẻ chút lòng nào, Lá rơi... để bật, tuôn trào tứ thơ. Thầy Tùy xúc cảm mộng mơ, Đông qua, Hạ đến, Thu chờ... đón Xuân.
Lê Văn Học góp mấy vần, Trời sinh... già trẻ người gần như cây. Y Văn tặng lá vàng này, Tan cho đất... lá vẫn say sưa cành.
Nguyễn Thị Diện viết chân thành, Nỗi niềm da diết, tình xanh dâng đời. Dung Vân chắt lọc tình người, Lá rơi từng cánh gửi lời mây bay.
Phạm Tự vương vấn tháng ngày, Lá rơi mà nghĩ chuyện này dính... thơ. Minh Giắng cảm tác bấy giờ, Cây đời nguồn sống đợi chờ, chia ly.
Đỗ Đức Năm nặng nghĩ suy, Sống vui, khỏe, có ích thì vẫn say... Cao Hồng Sơn đứng núi này... Vẫn mơ mộng giữa ban ngày... trăng côi.
Văn Hùng nhặt lá vàng rơi, Giã từ dĩ vãng những lời lâm ly. Đặng Cương Lăng muốn nhắc gì? Tình đời còn lại... hãy vì yêu thương.
Tuyết Thành lòng nặng quê hương, Miền Trung mưa gió ngập đường lá rơi. Võ Quang Diệm... luật đất trời, Rưng rưng xa xót lá rơi lìa cành.
Kim Long thông điệp gửi nhanh, Lá rơi về cội còn dành chút hương. Ở đời đạo lý thân thương, Lá rơi... sinh tử vô thường vậy thôi.
Bạn thơ ưu ái nhiều rồi, Lá rơi... ngẫm thấy cuộc đời đẹp sao!
Trần Mạnh Tuân
 Trần Kim Long - trankimlongcd@gmail.com - 0303.500316 - Ninh Bình
(Ngày 4/11/2010 10:31:48 PM)
LÁ RƠI - Với lời thơ nhẹ nhàng, mang nỗi buồn man mác, diễn tả quy luật của đất trời: Cây nhìn lá bỏ mình rơi, Mùa Đông lại tới, lá ơi nghĩ gì? và quy luật cuộc đời: Kiếp người sinh lão… vô thường, Lá non xanh, lại xót thương lá vàng. Những quy luật đó thực là khắc nghiệt, song nó là động lực của phát triển. Qua sự biểu đạt về quy luật của đất trời, của tự nhiên, tác giả Trần Mạnh Tuân dường như muốn gửi tới mọi người thông điệp của cuộc sống, của đạo lý ở đời: Lá rơi về cội, vẫn còn lưu hương. Xin được chia sẻ nỗi niềm cùng tác giả.
 Võ Quang Diệm - vqdiemts@yahoo.com - 0912273959 - Hà Nội
(Ngày 4/11/2010 06:10:44 PM)
QUY LUẬT ĐẤT TRỜI
Hơi thu nhuộm sắc lá vàng Gặp heo may thổi, khẽ khàng lá rơi
Biết rằng quy luật đất trời Vẫn rưng rưng xót lá rơi lìa cành
Từ khi nụ biếc, chồi xanh Miệt mài quang hợp, cây thành tốt tươi
Nếu không có lá, cây ơi Rễ khô, thân mục, cành tơi tả cành
Luân hồi kiếp lá từ xanh Rồi rơi xuống cội, hoá thành mùn tơi
Làm phân chăm bón cây đời Dâng màu xanh để đất trời mãi xanh.
 Đào Tuyết Thành - daotuyetthanh@gmail.com - 0123 228 2766 - Phan Long Tân Hội Đan Phượng Hà Nội
(Ngày 3/11/2010 08:08:34 PM)
lá rơi, thương quá Tuân ơi sao như nghe ngập đất trời Miền Trung Giá như sớm đến mùa đông Để mưa gió bớt hãi hùng người ơi Lòng còn thương một lá rơi Là mong xuân lại nảy chồi hồi sinh. ĐTT
 Đặng Cương Lăng - cuonglang_nt@yahoo.com.vn - 0912664483 - Bộ NN và PTNT
(Ngày 3/11/2010 10:10:05 PM)
Lá vàng rơi là quy luật của muôn đời. Không ai có thể sống mãi trên thế gian này. Vì vậy, cuộc sống nên để lại những gì cho nhau, cho đời, đó là tình yêu thương, đó là tính nhân văn cao cả.
Cảm ơn thi sỹ Trần Mạnh Tuân qua bài thơ Lá rơi như muốn nhắc nhủ chúng ta hãy sống với nhau tốt hơn.
Đặng Cương Lăng
 Nguyễn Văn Hùng - hunglangrua45@yahoo.com.vn - 0953331519 - Hoàng Mai , Hà Nội
(Ngày 2/11/2010 10:34:15 PM)
TÌNH LÁ
Lá già, lá úa, lá rơi Để thêm lá thắm cho trời đất xanh Lá rơi nhẹ gánh cho cành Thêm nhựa cho gốc, cây càng xum xuê
Giã từ tình nghĩa lâm ly Xạc xào tình lá...ra đi vẫn vàng
N.V.H
 Cao Hồng Sơn - caohongson@hotmail.com - 0975472725 - Bình Định
(Ngày 2/11/2010 09:26:44 PM)
Chiều buông trên đỉnh phù vân Để rơi bến mộng nửa vầng trăng côi Tôi về lại với mình tôi Nhặt câu ví dặm à ơi dỗ mình.
Cao Hồng Sơn
 Đỗ Đức Năm - donam1943@gmail.com - 0988 262 013 - Lâm thao - Phú Thọ
(Ngày 2/11/2010 09:29:36 PM)
Xin chia sẻ với Trần Mạnh Tuân : Chiếc lá biết rằng mình sắp rụng nhưng không bi quan . Cũng như con người khi về hưu Biết mình đang xuống dóc Nhưng Vẫn sống vui- Sống khoẻ - Sống có ích...
LÁ VÀNG
Lá vàng rỡn gió đón Thu Vẫy chào hoa Phượng nhẹ ru tiễn Hè Bao lần giông bão tràn về Lá kia chưa rụng bởi mê sắc trời Nhuốm vàng vẫn níu trăng chơi Mầu xanh tuy nhạt lại tươi sắc vàng Vẫn say gạn lục khơi hoàng Chồi non xanh biếc nhờ vàng chở che
Đỗ Đức Năm
 Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Vũ Thư Thái Bình
(Ngày 2/11/2010 07:12:05 PM)
Lấy chữ của LÁ RƠI cảm tác
CÂY ĐỜI
Xin đừng rụng lúc non xanh Chia ly, xót cội đau cành…lá ơi Lá vàng về cội lá rơi Ngọn nguồn sự sống, cây đời cứ xuân.
Phạm Minh Giắng
 Phạm Văn Tự - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang
(Ngày 2/11/2010 09:46:49 PM)
CHỚM ĐỒNG !
Chớm đông...áo cũ gửi người... Yêu... khô không khốc bao lời thở than ! Nhớ nhung vương vấn thu vàng Cớ chi bỏ nước bỏ làng...thơ ơi !
Phạm Tự
 Dung Thị Vân - dungthivan2910@gmail.com - 0903 372219 - TP.Hồ Chí Minh
(Ngày 2/11/2010 07:14:29 PM)
Lá rơi…thật nhẹ nhàng quá đỗi. Tôi chợt nhớ ngay đến bài “Lá rơi” của nhà thơ ĐÔNG NGUYÊN mà tôi cũng đã có dịp viết cho anh lời cảm nhận với lời tựa “Lá rơi để lại ai người thương đau”. Bây giờ lại đến nhà thi sĩ họ TRẦN. Phải chăng chiếc lá trên thế gian này khi tràn đầy nhựa sống trên cây cũng như cho đến khi lá úa đã rời cành đều để lại cho mỗi chúng ta biết bao nhiêu là cảm xúc phải thốt thành lời. Vâng, bài LÁ RƠI của TRẦN MẠNH TUÂN cũng vì lẽ đó.
Khi chiếc lá đã rời cành trong mùa đông rét mướt. Bỏ cây kia lại trơ trụi trong cái lạnh mùa đông. Thế thì lá ơi còn đau đớn nào cho thân cây kia nữa không?. Biết là như thế, lá chỉ ở với cây khi lá vẫn xanh tươi và lá sẽ ra đi khi lá úa vàng. Vậy mà cây kia trong nắng mưa vẫn là những nỗi đau muôn đời và là nguồn cảm hứng bất tận của thi nhân.
Tác giả thật khéo diễn đạt nỗi lòng có phải em là chiếc lá trong chia ly, trong những buồn đau và anh là thân cây đau đớn khi phải giã từ em. Cuộc đời mà, bởi thế nên người đời đã có câu: “Bèo hợp rồi tan – Người gần để ly biệt”. Phải chăng cuộc sống luôn là những gặp gỡ để rồi chia xa. Cho con người ta cứ suốt một đời nhớ thương, thương nhớ trong vô biên của cõi lòng, trong trống vắng của cách xa. Tôi chợt nhớ đến một câu hát mà không còn nhớ đến lời tựa của bài hát một cách mơ hồ, nhưng nghe cũng đau và cũng buồn da diết.” Buồn nào hơn đêm nay, buồn nào hơn đêm nay. Khi ngoài kia bão tố giăng đầy. Từng chiếc lá gió cuốn bay vào lòng….”. Quả là như thế, gió cuốn lá rơi. Người đi người ở, như chiếc lá đã lìa cành.
Cây nhìn lá bỏ mình rơi, Mùa Đông lại tới, lá ơi nghĩ gì? Biết không tránh khỏi chia ly Bởi chưng chung gốc nên vì thế đau!
Cây kia đã đớn đau cho từng chiếc lá vàng rơi rụng. Mà từng câu thơ của TRẦN MẠNH TUÂN như muốn van xin gió ơi gió hãy nhẹ nhàng để lá kia lặng lẽ lìa cành mà không làm cho cây đau buốt. Phải chăng đó chính là nỗi lòng tác giả đã rung lên những dòng thơ chua xót. Trong cuộc sống với biết bao nhiêu điều. Mặn đắng ngọt bùi cùng sẻ chia. Sớm tối có nhau. Có lẽ nào phải từ giã nhau vội vàng trong chia ly giá buốt. Mà điều mong mỏi của tác giả thì đó chính là sự nhẹ nhàng. Cho dù em có xa tôi trong bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc sống, thì đừng làm cho lòng tôi đau đớn trong nhung nhớ về em.
Non tươi, vàng úa có nhau, Chung dòng nhựa sống bao lâu đã từng. Gió ơi rung nhẹ… xin đừng, Xót từng lá rụng, rưng rưng đau cành
Lá rụng về cội đó là câu nói ngàn đời đến nay. Vậy thì lá ơi có bay đi đâu nhưng cũng phải biết lối mà bay về, bởi lá cũng còn có cội của mình. Em phải biết rằng dù em có đi bất cứ phương rời nào thì em vẫn có tôi. Tôi luôn luôn chờ đón em về trong vòng tay nhạt nhòa thương nhớ.Và em vẫn có trong tôi trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Thơ của Trần Mạnh Tuân là như thế. Anh thật nhân hậu và bao dung. Thế mới biết cái tình của nhà thơ là độ lượng là da diết yêu thương đến mức nào.Em vẫn mãi là một đóa hoa một đời hương sắc thắm trong tôi.
Sắp xuân chưa, để hồi sinh Chồi xanh tách vỏ, vươn thành lá non Dẫu xa, xin nhớ ngọn nguồn Lá rơi về cội, vẫn còn lưu hương.
Lá xanh thì phải có lá vàng. Lá có bao giờ ở trên cây mãi đâu. Nhưng cho dù quy luật là như thế. Cây kia còn biết đau buồn. Nói chi con người đã cho nhau một tình yêu đôi lứa.Nhưng số mệnh thì không ai cưỡng lại được. Phải chấp nhận những gì mà số phận đã đổi thay, đã an bài cho mình. Phải chăng tác giả TRÀN MẠNH TUÂN đã mượn hình ảnh một chiếc lá vàng rơi để nói lên một nỗi lòng đầy đau thương và trắc ẩn. Xin được chia sẻ cùng tác giả trong câu kết dòng cảm nhận của lời nhạc : “Lá vàng từng cánh rơi từng cánh, rơi xuống âm thầm trên đất xưa..Gởi gió cho mây ngàn bay…”
Dung Thị Vân
 Nguyễn Thị Diện - dienphunust@yahoo.com.vn - 0919.571.078 - Sóc Trăng
(Ngày 2/11/2010 07:02:47 PM)
LÁ RƠI - CHO NỖI ĐAU ĐỜI DÂNG CAO
Sáng vào mạng, đọc bài thơ lục bát của tác giả Trần Mạnh Tuân thật da diết nỗi niềm khiến ta không khỏi chạnh lòng. Giọng thơ trầm buồn man mác bất chợt len vào hồn người: nhẹ nhàng nhưng xót xa, đã cuốn hút tôi ngay từ dòng đầu tiên. Không biết là tôi có quá nhạy cảm chăng khi đọc bài thơ này tôi liên tưởng đến một sợi dây tình cảm cũng thiêng liêng vô bờ bến, đó là tình thân ruột thịt, tình anh em chung giọt máu đào mà tác giả đã thật khéo léo khi dùng hình tượng cây - lá để khắc họa.
Cây nhìn lá bỏ mình rơi, Mùa Đông lại tới, lá ơi nghĩ gì? Biết không tránh khỏi chia ly Bởi chưng chung gốc nên vì thế đau!
Trái ngược với mùa thu, Đông đến tâm hồn người chìm lắng vào nỗi niềm miên man của ký ức, góc khuất của thế giới nội tâm được khai thác triệt để, vẫn nhẹ nhàng nhưng mênh mang sâu lắng, vẫn tha thiết, nồng nàn nhưng chất chứa nhiều trăn trở, suy tư. Mùa Đông cây thay lá hay “lá bỏ cây” rơi trong hờn tủi? Dẫu biết trước sự “chia ly” này chắc chắn sẽ đến, không sớm thì muộn, nhưng vẫn khiến lòng buồn man mác “Bởi chưng chung gốc nên vì thế đau!”. Một sự đồng cảm giàu chất nhân văn mà chỉ có những tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống một cách mãnh liệt nhất mới chắt lọc ra lời thơ tinh tế đến rung động lòng người như vậy. “Máu chảy ruột mền”, “Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ” huống chi cây, cành và lá cùng “khai sinh” từ hạt mầm kỳ diệu nên “chung gốc” và “đau” là vậy.
Non tươi, vàng úa có nhau, Chung dòng nhựa sống bao lâu đã từng. Gió ơi rung nhẹ… xin đừng, Xót từng lá rụng, rưng rưng đau cành
Cây, cành và lá cùng một “mẹ” mầm sinh ra nên đã “chung dòng nhựa sống” ngay từ lúc mới hình thành. Và đã cùng hứng chịu “cay, đắng, ngọt, bùi” của trời đất, thiên nhiên lúc hiền hòa, trong lành, mát diệu cho cây khỏe khoắn vươn mình, xum xuê cành lá; lúc khô hạn đến rát bổng thân cây; lúc giông bão dập dùi cành lá ..nên cây đã “xin” gió hãy “rung nhẹ” kẻo cây lại “xót từng lá rụng, rưng rưng đau cành”. ]
Trong nỗi hoang mang, lo lắng ấy đã nhen nhuốm niềm khát khao cháy bổng. Chiếc lá này rơi để lại lòng cây nỗi buồn ray rức nhưng niềm tin ở ngày mai, ở cuộc sống tươi đẹp phía trước vẫn đong đầy. Xuân sẽ lại về và chồi non sẽ lại nẩy lộc, mơn mởn phơi phới đón chào ngày mới thênh thang rộng lớn “Chồi xanh tách vỏ, vươn thành lá non”. Hồn lá đã rơi vẫn vấn vương cành, lá ở lại và cây đã tự an ủi, vỗ về mình để tâm hồn nhẹ bớt xót xa “lá rụng về cội” :
Dẫu xa, xin nhớ ngọn nguồn Lá rơi về cội, vẫn còn lưu hương.
Vòng luân hồi của lá như một vòng đời, “sinh, lão, bệnh, tử” âu cũng là chuyện thường tình của một kiếp người. Dù biết rằng sẽ rất đớn đau, buồn bã, sẽ tiếc thương vô hạn những gì gần gũi, thân thương đã và sẽ mất theo thời gian nhưng bản thân mỗi người cũng cần bình tĩnh để xem xét, nhìn nhận vấn đề để có hướng đi đúng đắn, cách nhìn lạc quan hơn về cuộc sống xunh quanh. Từ đó sẽ có đủ nghị lực, tự tin vượt qua những khó khăn, trắc trở, những muộn phiền, âu lo... mà biết chắc rằng sẽ không tránh khỏi như một quy luật của trời đất:
Kiếp người sinh lão… vô thường, Lá non xanh, lại xót thương lá vàng. Cây đời vẫn cứ sang trang, Lá rơi… để lại mênh mang nỗi buồn.
Bài thơ lục bát ngắn gọn, xúc tích nhưng giàu tính triết lý sâu xa với bao niềm suy tư, trăn trở của tác giả muốn gửi gắm qua hình tượng chiếc lá rơi mà tôi chưa đủ thời gian để nghiền ngẫm, đồng cảm và đào sâu phân tích. Với đôi dòng cảm nhận chân thành từ tấm lòng của một bạn đọc rất yêu thơ lục bát, tôi xin chúc mừng thành công của Lá rơi - cho nỗi đau đời dâng cao của tác giả Trần Mạnh Tuân.
Nguyễn Thị Diện
 Đinh Y Văn - dungvsyhn@yahoo.com - 0904751685 - Trường Đại học Y Hà Nội
(Ngày 2/11/2010 07:00:24 PM)
LỜI LÁ VÀNG RƠI Kính tặng tác giả bài Lá rơi
Lá rơi để giữ nguyên cành Ở nơi lá rụng lộc xanh sẽ về! Cây đừng ngưng nhựa đam mê - Tan cho đất cội đất quê. Sao buồn.
Đinh Y Văn
 Lê Văn Học - changtraitretb2002@yahoo.com.vn - 0978373791 - Thái Bình
(Ngày 2/11/2010 07:07:56 PM)
Bài thơ của tác giả Trần Mạnh Tuân thật là cảm động xin góp cùng tác giả đôi dòng:
TRỜI SINH
Chồi non nhìn lá vàng rơi Đó là quy luật duyên trời đặt ra Mầm cây cũng giống chúng ta Cũng có lúc trẻ lúc già như cây...!
Lê Văn Học
 Nguyễn Đức Tùy - ndtuy@yahoo.com.vn - 0974131428 - Việt Trì-Phú Thọ
(Ngày 2/11/2010 08:34:08 AM)
Bài thơ của thầy giáo Trần Mạnh Tuân rất giàu tình cảm giữa lá xanh lá vàng cũng như của người trẻ người già, sự liên hệ rất tự nhiên và đầy xúc cảm. Xin chia sẻ với nhà thơ đôi dòng cảm tác:
BIỆT LY
Cũng là quy luật ở đời Lá xanh nhìn lá vàng rơi đau buồn Một thời lá cũng xanh non Trẻ trung sức sống, sớm hôm diễm tình
Cây nhờ bao sắc lá xanh Tạo nên cuộc sống ngọt lành cho cây Đông qua Hạ đến rồi đi Thu vàng sắc lá, Đông thì đến mau
Lá rơi cây cũng thương đau Lá về với cội thêm màu tốt tươi Bao nhiêu lá rụng xuống rồi Cho cây tiếp tục nẩy chồi đón Xuân.
Nguyễn Đức Tùy
 ĐINH THƯỜNG - thuonghuyen858@yahoo.com.vn - 0912.242.998 - Hải Phòng
(Ngày 2/11/2010 08:35:01 AM)
Con người cũng như cây cối, sinh lão xưa nay vốn là quy luật của sự sống. Biết rằng lá rụng để mùa sau chồi xanh, hoa trái. Ấy vậy mà lòng ta vẫn cảm thấy "mênh mang nỗi buồn". Đó chính là sự liên hệ giàu tính nhân văn của con người với thiên nhiên.
Có lẽ chính từ sự liên hệ ấy mà khi nhìn chiếc lá rơi làm trong hồn thi sĩ bật lên những tứ thơ hay. Xin chúc mừng anh Trần Mạnh Tuân với bài thơ "Lá rơi"!
|