Thứ bảy, 20/06/2026,


Nhớ Vu Gia (Tô Hoàn) (01/11/2010) 

NHỚ VU GIA

 

Tô Hoàn

 

Ngày nào em tiễn tôi xa

Nhớ sông vỗ sóng hay là nhớ em

Để rồi biên giới tôi lên

Chân thêm cứng, đá hoá mềm, em ơi!

 

Thấy ngôi sao cháy cuối trời

Biết em đang thức vì tôi chốn này

Vầng trăng lặn lội trong mây

Thương em trên cánh đồng lầy mưa sa

 

Xa Vu Gia- nhớ Vu Gia

Mùa này con nước biết là còn lên?

Sông thường bồi phía bờ em

Giờ sao sóng vỗ về bên ấy rồi?...

 

T.H

 

_____________________

Tô Hoàn (Bắc Giang)

Hội viên Hội VHNT Bắc Giang

Điện thoại liên lạc: 01669544237

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Huỳnh Minh Tâm - holan@ymail.com - 0986325842 - Quảng Nam  (Ngày 3/11/2010 01:14:10 PM)

Mẹ

Con về thăm mẹ chiều mưa
Mới hay nhà dột gió lùa bốn bên
Hạt mưa sợi thắng sợi xiên
Cứ nhằm vào mẹ những đêm trắng trời
Con đi đánh giặc một đời
Mà không che nổi một nơi mẹ nằm!..

Tô Hoàn
(Tuyển tập thơ lục bát Việt Nam tái bản – 2000)

Bài thơ này được tuyển chọn vào “Tuyển tập thơ lục bát Việt Nam” tái bản tháng 7 năm 2000, Nhà xuất bản Văn hóa thông tin ấn hành.

Chúng tôi có bài thơ này nhờ một lần nhà thơ quân đội Trần Đăng Khoa chép và gửi cho báo Giáo dục và Thời đại. Khoa bảo: “Bài thơ in ở báo Quân khu 3, Khoa nhớ và chép lại cho anh”. Tôi sững người vì tiếc. Giá bài thơ được in vào trang thơ dự thi của báo chí thì giải là cầm chắc. Hôm Trần Đăng Khoa đưa bài “Mẹ” thì cuộc thi đã khép lại rồi! (cuộc thi thơ lục bát, báo Giáo dục và Thời đại năm 2000).

Đây là một bài thơ hay với mọi người đọc dù người đó thích thơ truyền thống hay thơ hiện đại, dù người đó thích thơ Việt vần điệu mượt mà ngân lên như hát, hay theo thứ thơ “lai tây” lủng ca lủng củng, lục cục lào cào! Bài thơ hay vì nó giản dị, ít lời nhưng truyền cảm.
Con về thăm mẹ chiều mưa
Mới hay nhà dột gió lùa bốn bên
Cái “chiều mưa” đúng là kíp nổ của bài thơ. Nếu hôm anh về thăm mẹ mà trời nắng thì tinh ý một chút anh cũng có thể biết là nhà dột nhưng không cảm nhận được tận đáylòng cái nỗi... dột này! Câu thơ có một chút thảng thốt của hai từ “mới hay”. Thì ra trước đây, anh không biết, anh cứ tưởng...

Cái sự “gió lùa bốn bên” là anh viết thật. Mái dột nhưng cả phên cũng rách thì “gió lùa bốn bên” được, có nghĩa là cái nhà của mẹ thật tồi tàn.

Hai câu tiếp theo thật rát:
Hạt mưa sợi thẳng sợi xiên
Cứ nhằm vào mẹ những đêm trắng trời

Hình như có bản đâu đó in “ Hạt mưa sợi đứng sợi xiên”, cũng không sao vì sắc thái biểu cảm của câu thơ không đổi. Người đọc như cảm thấy những hạt mưa ấy đang làm buốt lòng mình. Đời người ta có khi ăn mặc đói rách nhưng trời còn cho ngủ ngon lấy sức, đằng này mưa dột, giọt mưa hắt, bắn vào làm cho người mẹ không ngủ được mà ác nghiệt thay, đấy là những “đêm trắng trời” mẹ nằm nhớ đứa con đánh giặc nơi chiến trường xa!
Câu kết như một niềm ân hận và cao hơn nữa là một sự phản tỉnh của lương tri:
Con đi đánh giặc một đời
Mà không che nổi một nơi mẹ nằm

Người con thương mẹ, giật mình mà nòi vậy chứ đâu chỉ có lỗi của anh? Câu thơ ghim vào làng người đọc, vào mỗi chúng ta, nhắc chúng ta rằng hạnh phúc của con người thiết thực, cụ thể, có khi tưởng là nhỏ bé nhưng thật ra lớn lao vô cùng. Có khi ai đó mơ ước những cái cao xa trên chín tầng mây mà quên đi mái nhà còn dột của người mẹ chiến sĩ.

Tác giả bài thơ này- nhà thơ Tô Hoàn là một sĩ quan cấp tá về hưu ở Bắc Giang. Tôi chưa gặp anh lần nào nhưng đã hơn một lần đồng cảm với những nỗi niềm nhân bản trong thơ anh.
Bài thơ đi cheo leo trên một sợi dây mỏng mảnh, một bên là một bài thơ lục bát và một bên là một bài ca dao mới. Nó là bài thơ lục bát vì cái tứ thơ rất rõ. Chỉ có ba cặp lục bát không hơn không kém mà nó nói được với chúng ta bao nhêu điều về tình mẹ con, về hậu phương và tiền tuyến.
Ám ảnh và day trở, bài thơ hay vì được viết ra bằng một chút xuất thần của tác giả. Đọc xong người đọc có thể nghĩ: hay quá nhưng cũng... dễ quá, có gì cao siêu đâu nhỉ mà sao mình lại không nghĩ ra?

Nguyễn Bùi Vợi

  Phạm Đình Nhựt - nhuthoangdinh@gmail.com - 0933476523 - Duy Tân Duy Xuyên Quảng Nam  (Ngày 2/11/2010 03:12:14 PM)
Ở Quảng Nam mà ngay ở quê tôi đó có hai con sông luôn nặng chở phù sa hai bên bờ là dòng Sông Thu Và dòng Vu Gia (Sông Thu Bồn bên đất Duy Xuyên, Sông Vu Gia thuộc Đại Lộc) Không biết Vu Gia này có phải không đây hay là một con sông khác nơi quê hương tác giả.Bài thơ tác giả thật ngọt ngào vần điệu thật lỗi cuốn nó nhơ là một niềm nhớ thục dục của một người đi xa sâu lắng và nhẹ nhàng.Độc đáo hơn nữa tác giả lại có lời hỏi nhắn thật hay nữa chứ
Mùa này con nước biết là còn lên?
Giờ sao sóng vỗ về bên ấy rồi?...
Thật là mượt mà những câu chữ .Câu Xa Vu Gia Nhớ Vu Gia làm tôi nhớ đến con sông quê mình quá.Con sông mà ngày nào tôi đi học cũng phải đón đò khổ cực bao nỗi mà xa lại nhớ khôn nguôi.Nhớ tiếng xuồng máy la đà lướt trên dòng Thu nhớ cái càu nhỏ dẫn lên đò nhớ nhớ ôi nhớ lắm.Con đò nằm ngay vùng giao thủy nơi tụ nhập của hai con sông Vu Gia_Thu Bồn Tác giả thì đi mà nhớ còn tôi ở lại nhơ người đi nha họa vài dòng với tác giả vậy.
( Thơ tôi mới tập mới tành
Có lỗi bằng trắc cũng đành tha cho )

Vu Gia bên lở bên bồi
Bên kia giao thủy còn tôi đợi chờ
Dòng Thu con nước lững lờ
Đò cau một chiếc chạy mơ bóng người

Ai đi bên ấy xa vời
Đôi dòng ly biệt dặm trời cách chia
Mua rơi lạnh chốn bên kia
Bên này nghẹn nỗi đầm đìa lệ rơi

Tô Hoàn ơi...! anh xa rồi!
Vu Gia khóc Thu Bồn sầu cùng tôi

(Chúc thơ chú dạt dào ngọt ngào .Có gì góp ý cho cháu với làm thơ mới tập tành chú ơi)
Làm thơ chỉ mới tập tành
Đôi dòng Lục Bát cũng đành chịu thua
Thất ngôn bát cú tê tua
Còn thơ tứ tuyệt chỉ đùa vẽ thôi
Haiku đường luật than ôi
Ngũ ngôn cũng rối như vòi nước trôi
Mong người chỉ giúp giùm tôi
Ngàn lời xin khấn vận lời cảm ơn
  NgọcẨn Nhi Huyền - ngocannhihuyen@gmail.com - 058.3885043 - 582/18 b Lê Hồng Phong NT.  (Ngày 2/11/2010 10:54:01 AM)
Họa: Đồng cảm với TÔ HOÀN

THU BỒN CÙNG NHỚ VU GIA

Từ ngày chiến họa đi xa
Nhớ quê da diếc như là nhớ em
Ngược dòng sông cái đi lên
Vu Gia tiếng hát êm đềm à ơi!

Dẫu đi xa bốn phương trời
Nào ai quên được chiếc nôi chốn nầy
Sông Thu lộng chiếu trời mây
Vu Gia hợp sức chở đầy phù sa

Xa Sông Thu, nhớ Vu Gia
Hà Chân Hà Dục nay đà vươn lên
Ngó về Hòn Kẽm nhớ em
Tằm dâu xứ Quảng ai quên mất rồi.
Ngọc Ẩn Nhi Huyền
  Đặng Khánh Cường - cuongdangkhanh@gmail.com - 091.21.24.025 - Số 45, ngách109, ngõ 358, phố Bùi Xương Trạch , Thanh Xuân, Hà Nội  (Ngày 1/11/2010 07:05:08 PM)
Ngày Nguyên tiêu năm kia, tôi bình chọn bài thơ hay nhất là bài ĐÊM MƯA của bạn, vừa được chọn in trông tuyển tập NGÀN NĂM THƠ VIỆT.
Lục bát của bạn ngọt ngào, vừa độ không bị vần điệu cuốn đi, mỗi bài đều có thi tứ rõ ràng . Tôi rất thích thơ bạn.Bạn có xuống Hà Nội , hãy gọi cho tôi. Tôi muốn đón bạn về thăm nhà mình
Riêng bài này , giá thay câu thứ 9 thì sẽ nặng hơn .Có gì trao đổi nhé. Chào Hoàn
  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 1/11/2010 03:59:33 PM)
TÌNH BIÊN CƯƠNG
Biên cương chân cứng đá mềm
Xanh màu thầm lặng, xây lên cuộc đời
Trời quê khuất núi khuất đồi
Trái tim thao thức bồi hồi nhớ xa...!

Gửi về miền đất quê ta
Nghĩa tình non nước chan hoà yêu thương !
Vững lòng canh giữ biên cương
Có tình em rộ sắc hương tháng ngày...

Hoàng hôn sương núi vương bay
Thuyền trăng lấp ló...cỏ cây nhạt nhoà
Đêm dài bát ngát bao la
Mênh mông hình bóng quê nhà...Nhớ em !!!
Phạm Tự
Các bài khác: