SỢ...
Thương Giang
Về sao chốn cũ mà mơ...?
Dẫu vầng trăng... vẫn đợi chờ dòng sông.
Sợ mưa, sợ bão, sợ giông...
Sợ chiều cả gió... thinh không lời buồn...
Sợ lời im lặng... dỗi hờn.
Sợ tình tha thiết... vùi chôn tim mình...
Sợ bàn tay chạm... vô tình.
Sợ lòng mềm yếu... môi xinh trao người...
Sợ nghe ấm áp tiếng cười...
Sợ ánh mắt ấy... cả đời khó quên...
Sợ gần người... rượu ủ men...
Sợ mình quá chén... say quên đường về...
Sợ người nhắc lại lời thề...
Sợ than thổi lửa... đam mê cháy bùng...
Sợ mình tay nắm, đường chung...
Lòng ai tan nát ... não nùng tiếng Ngâu.
T.G
*Ảnh minh hoạ là chân dung tác giả
____________________
Tác giả Thương Giang
Hiện định cư tại Kiev- Ucraina.
Email: thuonggiang.vh_kiev@yahoo.com
|
* Nối vận: Mười lăm chữ “sợ” người ơi VƯƠNG LÒNG... cùng nhàu đi một chuyến đò |