Thứ bảy, 20/06/2026,


Tôi đi... (Đào Duy Hiệp) (16/10/2010) 

TÔI ĐI

 

Đào Duy Hiệp

 

Tôi đi trong bến phù sa
Có con sông chảy ngược ra cánh đồng

 

Tôi tìm em khắp bờ sông
Hoá ra cay đắng lại không có bờ
 
Trăng soi ướt một con đò
Đêm xanh lạnh cả câu thơ chết chìm
 
Chấm câu là một quả tim...

 

Đ.D.H

 

__________________

Liên hệ tác giả Đào Duy Hiệp (Hà Nội)

PGS-TS, ĐT: 0983.31.85.53

E-mail: duyhiep53hn@gmail.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Ngô xuân Thanh - binhthanhnd@gmail.com - 01238476960 - ánh10t21pThống Nhất tpNĐịnh  (Ngày 19/10/2010 09:33:56 AM)

BàithơTÔI ĐI của tg Đ D H cuốn hút tôi bởi một cách thể hiện
đặc biệt độc đáo,hay và sâu sắc,lời thì giản dị mà tình ăm ắp
như dòng phù xa!Xin hoạ và cảm tác bài thơ của anh:
LẶNG NGHE
Đi Theo mách bảo con tim
Dòng sông cuộn cuốn êm đềm trong ta...

Đón sông đồng bãi thiết tha
Sông dâng đồng bãi phù sa mỡ màu...

Giọt rơi vào đất thẫm nâu
Bờ hoa chồi nẩy nụ câu chết chìm!

Lắng nghe...
Chăng chối...Con tim!!!

Chúc nhà thơ và bạn thơ vui khoẻ!
Bình Thanh

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 17/10/2010 10:08:14 AM)

TÌNH EM
( Hoạ thơ " Tôi đi..." của Đ.D.H )
Dòng sông chảy nặng phù sa
Tháng năm bồi đắp hương hoa ruộng đồng

Chiều vàng gió lộng bờ sông
Tình em bát ngát mênh mông vô bờ

Qua sông vương vấn nhớ đò...
Mong ngày trở lại ngẩn ngơ... nổi - chìm ?

Nhớ thương xin để trong tim...
Phạm Tự

  Công Văn Dị - dicongvan@yahoo.com.vn - 0912115532 - phòng 313b, H2, tập thể KHXH, Cống vị Ba đình Hà nội  (Ngày 17/10/2010 10:08:05 AM)

             Cám ơn người thơ Đào Duy Hiệp đã cho bạn đọc thưởng thức một bài thơ hay, kiệm lời mà sâu lắng, lãng mạn.Cũng cám ơn lời bình của nữ sĩ VŨ THIÊN KIỀU,như góp phần chuyển tải cái hay của " Trăng soi ướt.." "Đêm xanh lanh..." và "Chấm câu là một quả tim" đến bạn đọc.
Xin được góp đôi vần "gọi là thi hoạ".


EM LÀ....

Em là một hạt phù sa
Tìm em sao ngược đường ra cánh đồng

Khạo khờ chẳng đến bờ sông
Hạt em lắng đọng chờ mong đỏ bờ

Đắng cay đâu phải tại đò
Trăng soi ướt rõ tim thơ đâu chìm

Sao người chìm nổi trái tim ? !

  Vũ Thiên Kiều - vuthienkieu@gmail.com - 0986585388 - Kiên Giang  (Ngày 16/10/2010 07:04:11 PM)

          Một bài thơ ngắn! Thoáng đọc chưa hiểu lắm, đọc lần nữa, lần nữa… Chợt thấy vỡ òa về một cách viết, một tâm trạng, một nỗi niềm.
         Người đi… đi từ trong bến phù sa, “bến phù sa” hình ảnh gợi lên một sự màu mỡ dạt dào, một tấm lòng đang cuồn cuộn nỗi khát khao dâng tràn, quyết tâm tìm em dẫu phải đi ngược dòng đời với muôn vàn khó khăn ngăn trở. Tình yêu, tình yêu là khát vọng chính đáng và đẹp nhất của đời người, tình yêu đã lái con tim khối óc ta, dẫn bước cho ta đi tìm nhau, phải tìm đến đúng em, người anh yêu, người anh khao khát đợi chờ, dẫu em ở phương trời nào anh cũng tìm đến vậy.
         Nhưng thật bất hạnh khi càng tìm càng vô vọng, chỉ được niềm cay đắng và có gì đau khổ hơn khi cay đắng ấy lại không có bờ, cay đắng mãi đeo dai dẳng cuộc đời. Sao lại phải cay đắng nhỉ, nỗi buồn nào rồi cũng qua, đau khổ nào rồi cũng nguôi ngoai mà? Ôi! Ta bỗng hiểu, người đi tìm em chung thủy lắm, thà chịu đắng cay mãi mãi để còn hy vọng mong manh sẽ gặp được em, hội ngộ cùng em.
           Một tình yêu đáng nể và đầy chất thơ với hình ảnh con đò vò võ đợi chờ ướt đầm trong sương lạnh. Thường nỗi đau khổ sẽ cho bao thi sĩ cảm hứng làm thơ, thơ chia sẻ, giúp vợi nỗi buồn, nhưng ở đây tâm trạng đến nỗi “Đêm xanh lạnh cả câu thơ chết chìm”, cuộc tìm kiếm vô vọng đã làm chết và chìm đắm câu thơ rồi, có nỗi khổ nào của người thi sĩ khi cảm hứng thi ca bị chết chìm như thế, một câu thơ diễn tả tâm trạng thật đắt.
          Cuộc đi tìm kết thúc với một dấu chấm câu là một quả tim. Lấy quả tim làm dấu chấm của cuộc đi tìm, một cuộc tình thì thật mới lạ. Nếu ở câu văn, dấu chấm hết câu là sự tĩnh lặng, khóa chặt câu ấy rồi, không thêm bớt gì được cả. Còn quả tim, một hình ảnh động, trái tim làm dấu chấm cho một cuộc tình thì tình yêu ấy không bao giờ chấm dứt, không bao giờ nguôi, vì nhịp tim ấy mỗi ngày, qua ngày đều rung lên từng nhịp dẫu cũng chất chứa trách hờn, oán giận nhưng mãi thổn thức, nức nở khao khát đợi chờ, sẵn sàng mở lòng để đón em, đón tình yêu trở về. Khi đã mỏi mòn, sức tàn lực kiệt phải nằm yên, thì trái tim ấy sẽ là sự hiện thân của một dấu chấm chung thủy nghĩa tình vì đã gói trọn tình yêu bất diệt để đem theo về với thế giới bên kia vậy.
              Một bài thơ hay! Những câu thơ giàu hình ảnh, nghệ thuật sâu sắc và chắc chắn là sống động chứ không “chết chìm” đâu tác giả Duy Hiệp ạ. Chúc tác giả sức khỏe, hạnh phúc, bút lực dồi dào và tiếp tục “đi”, nhất định “cay đắng” sẽ tìm thấy bờ thôi!

Vũ Thiên Kiều

Các bài khác: