Thứ bảy, 20/06/2026,


Bạn tôi nhớ quê (Thủy Hướng Dương) (16/10/2010) 

BẠN TÔI NHỚ QUÊ
(Tặng những người bạn Nam Định quê tôi)

 

                                             Thủy Hướng Dương

        

 

Bạn tôi mấy đứa xa quê

Đứa Hà Nội, đứa bên kia bán cầu

Mồi nhậu nào có gì đâu

Cốc bia tràn bọt với bầu tâm tư

 

Mấy chục năm chẳng phai mờ

Hình bóng Nam Định tuổi thơ in hằn

Thằng thì nhớ điệu Chầu văn

Mỗi năm Lễ hội đền Trần đó thôi

 

Thằng thì bổi hổi, bồi hồi

Nhớ thuở trốn học ra ngồi công viên

Hồ Vị Xuyên ấy nhiều phen

Thua bài phải chịu lấm lem nhọ nồi

 

Bỗng dưng cả lũ bật cười

Trời ơi, nhớ lúc tập bơi Sông Đào

Mấy gã trai cứ nhao nhao

Dám trần truồng thế mà nhào xuống sông

 

Nhớ Nam Định, nhớ vô cùng

Thành phố dệt với tưng bừng tiếng thoi

Tiếng đàn, tiếng nhị lả lơi

Giọng chèo đêm hội gọi mời giai nhân

 

Quê hương theo mỗi bước chân

Độ lượng cả với lỗi lầm, dại khôn

Chiều nay có những tâm hồn

Chợt quay quắt nhớ nụ hôn quê nhà…

 

 

T.H.D

Thuỷ Hướng Dương

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Hoàng Anh Tuấn - hoanganhtuan.calc@gmail.com - 0914877998 - Công an tỉnh Lào Cai  (Ngày 18/10/2010 06:53:53 PM)
Em sinh ra ở Nam Định nhưng sống ở quê không nhiều, vậy mà đọc thơ chị nỗi nhớ quê nhà cứ quay quắt không nguôi. Thế mới biết, thơ nói hộ ta thật nhiều...
  Đặng Cương Lăng - cuonglang_nt@yahoo.com.vn - 0912664483 - Bộ NN và PTNT  (Ngày 17/10/2010 05:52:28 PM)

              Cảm ơn thi sỹ Thủy Hướng Dương đã đánh thức tâm hồn tôi, bởi bài thơ "Bạn tôi nhớ quê", biết bao gợi cảm về hình ảnh quê hương sống động.
Dù có đi đâu cũng nhớ về xóm nhỏ. Nơi có mẹ già và nửa trái tim ta ở đó.

Quê hương

Quê hương là một bến chờ
Mà ta như thể con đò đi xa
Cho dù bão táp mưa sa
Dẫu ướt lạnh, vẫn tình ta quê nhà.

Dạt dào sóng vỗ gần xa
Con sông nặng nghĩa mẹ, cha chảy dòng
Quê xưa dáng mẹ lưng còng
Mồ hôi đổ xuống ròng ròng giọt rơi.

Mỗi khi chìm nổi nỗi đời
Vẫn không che đủ ấm nơi mẹ nằm
Đồng quê bùn đất dãi dầm
Bão dông mẹ gánh âm thầm sớm hôm.

Chuồn chuồn vẫn đậu ao chuôm
Vẫn mùi ngai ngái rạ rơm ngày mùa
Vẫn thơm vị ngọt canh cua
Vẫn rung rinh nắng, khế chua đầu hè.

Quê hương như thể nôi tre
Ru ta khôn lớn, chở che thành người
Quê hương như một khoảng trời
Trăng vàng soi bóng để đời thăng hoa.
Đặng Cương Lăng

  Hoa Núi  - nuicaobogl@gmail.com -  - Quê lúa Thái Bình  (Ngày 16/10/2010 12:09:01 PM)
NỖI NIỀM QUÊ !
Về quê cùng với em đi
Thênh thang đường rộng xanh rì cỏ hoa
Quê đẹp là của người ta
Quê mình tình nghĩa mặn mà ..., kém chi ?

Khi về rồi chẳng muốn đi
Tình xưa nghĩa cũ...cái gì cũng quê
Đã đi lại cứ muốn về
Cá kho vùi trấu cơm quê tương cà...

Xót lòng thương mẹ nhớ cha
Một thời lam lũ tuổi già gió sương
Tuổi thơ đâu hiểu được tường
Vô tư ngày tháng...bình thường như không ?

Bây giờ mới thấu nỗi lòng
Xa quê lỡ bước má hồng phôi pha
Mẹ già, cha đã đi xa...
Trông lên ngó xuống nhạt nhoà thương thân !

Đường đời cay đắng kiếp nhân
Mong sao bùi ngọt... xa gần có đâu ?
Thoáng trong khoé mắt bóng câu
Cõi hoang chiều vắng... lệ sầu...Nhớ quê...!
Hoa Núi
Các bài khác: