Thứ bảy, 20/06/2026,


Hà Nội một thời (Trương Nam Hương) (02/10/2010) 

HÀ NỘI MỘT THỜI

 

Trương Nam Hương

 

Một thời Hà Nội lung liêng
Sương cong mái phố, khói nghiêng mặt hồ
Một thời Hà Nội mộng mơ
Đắm mê hương sữa đến giờ chưa tan
*
Một thời Hà Nội hiên ngang
Giữa bom rơi. Hứng quả bàng chín rơi
Một thời Hà Nội cùng tôi
Mũ rơm, lọ mực, nếp xôi đến trường
*
Một thời Hà Nội thảo thương
Sẻ chia lát đậu, thìa đường, mớ rau
Một thời Hà Nội buốt đau
Khâm Thiên trắng xót mái đầu khăn tang
*
Một thời Hà Nội lo toan
Gạo ngô thì thiếu, hoa xoan lại thừa
Một thời. Ôi, một - thời - xưa
Áo phong phanh gió bốn mùa buồn vui
*
Tạ ơn Hà Nội ngọt bùi
Nuôi tôi thương khó. Tôi thời trong veo…

T.N.H

 

____________

Nhà thơ Trương Nam Hương

ĐT: 0904 444 085

Email: minhle411@yahoo.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Phan Quế Mai - nguyenphanquemai@gmail.com - -------------------- - Hà Nội  (Ngày 4/10/2010 10:23:51 PM)
HÀ NỘI
Tôi không được sinh ra và lớn lên trong Hà Nội
Hà nội tự sinh và tự lớn trong tôi
Một cây yêu thương xum xuê vòm lá
Cây yêu thương tạc hình cột cờ Hà nội ngọn cờ phất phới thổi vào hồn tôi hai từ "Tổ quốc” tôi phóng xe qua tóc cũng rạo lên màu cờ đỏ
Cây yêu thương mang hình hài phố cũ nắng ngủ quên trên mái ngói nghiêng nghiêng chảy vào lòng tôi lóng lánh rêu phong thành quách
Hồ Gươm Hồ Tây Hồ Ngọc Khánh những mặt hồ sóng sánh đổ vào tôi ánh sáng
Di cư vào tôi những đỏ trắng tím hồng của hoa phượng, loa kèn, bằng lăng, sen ngát
Du mục vào tôi chợ hoa đêm Quảng Bá những vầng nón lá sáng vầng trăng
Bãi sông Hồng cong dáng em thiếu nữ mùi hoa sữa vương mềm tóc
Cửa Ô vào đêm mở ra lối nhỏ ảo mờ sương phủ lạc bước người về
Ba mươi sáu phố dẫn về ngực tháp Rùa
Những chiều đổ lá xõa thu về
Dáng người gồng gánh vơi mỏng triền đê
Cuộc sống chảy qua ngập ngừng hè phố hàng nước chè đầu ngõ quán phở bình dân
Rất xa
Rất gần
Rất thương
Rất lạ...
Những hoa những lá những giọng những người
Như dành mình tôi
Như hóa thành tôi
Tôi không được sinh ra và lớn lên trong Hà Nội
Hà Nội tự sinh và tự lớn trong tôi.


NHỮNG NGÔI SAO HÌNH QUANG GÁNH

Họ gánh về cho tôi những mùa ổi mùa xoài mùa mận
Mùa sen mùa cốm trên vai
Cả nắng ban mai cả hòang hôn tím
Ngày đi rưng rưng đôi dép lê.
Tôi mua được mùa ổi, mùa sen bằng những đồng bạc lẻ
Những đồng bạc lặng lẽ
Thấm đấm sương đêm, thấm đẫm mồ hôi
Sau lưng họ đồng làng mồ côi hun hút gió
Vòng tay ngỏ
Lời ru con căng sữa
Họ gánh về cổng tôi những mùa trinh nguyên, những mùa tôi sẽ quên nếu không có họ
Hương nhãn Hưng Yên vừa vào mùa, sen Tây Hồ vừa nở, cốm Làng Vòng vừa trăn trở những hạt xanh
Họ gánh về tặng tôi ngọn gió mát lành thổi về từ đồng quê
Nơi mẹ, và con và chồng họ đứng chờ
Nơi những cơn mơ
Vùng vằng khát
Tôi văng vẳng nghe họ hát
"Khó thời đòn gánh đè vai
Lần hồi nuôi mẹ mặc ai chê cười*”
Những ngôi sao của tôi
Gánh trên vai mình số phận
Vô danh giữa đời thường
Dẫu đôi lúc đặt vào mắt tôi bao tia nhìn mang hình dấu hỏi.

*Ca dao


TA PHỐ

Choàng tỉnh mùa trong tiếng chim hót cao
Thăng Long sắp nghìn năm tuổi
Ta già phố trẻ

Sóng từ bãi giữa dào dạt ngô non
Chương Dương sóng sánh vai gầy em gánh hòang hôn lên phố
Ta nghiêng phố thẳng

Heo may về cùng hương hoa sữa
Thu lả lơi vàng
Ta khăn len phố phong phanh

Nốt nhạc rơi từ ô cửa sổ
Ngân một nốt thu
Ta vội vàng phố chầm chậm chảy

Mùa thu vẫn còn con gái
Thăng Long vạm vỡ xanh
Ta kẻ lữ hành phố tri kỷ

Chạm môi lên mùa
Lá vàng sắc lộc
Mình ta xao xác
Giữa mùa kiêu sa
  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Ghi tại Thành phố Hồ Chí Minh  (Ngày 2/10/2010 11:37:13 PM)

Tiếp lời thơ Hà Nội một thời của nhà thơ Trương Nam Hương:

"Tạ ơn Hà Nội ngọt bùi
Nuôi tôi thương khó. Tôi thời trong veo…"
Một thời cả nước khó nghèo,
Từ trong bom đạn gieo neo tháng ngày.

Một thời để có hôm nay,
Nghìn năm tuổi, rực cờ bay phố phường.
Ngời từng khuôn mặt thân thương,
Bao đời nhìn lại chặng đường đã qua.

Hòa Bình - Thành phố của ta,
Hoàng Thành di sản mãi là còn đây.
Tự hào mảnh đất rồng bay,
Nghìn năm đọng lại tháng ngày thủ đô.

Trần Mạnh Tuân

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com -  - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 2/10/2010 11:38:15 PM)

TIẾNG LÒNG...

Đắng cay gian khó một thời
Thủ đô Hà Nội sáng ngời ý thơ
Ngày vui thắm đỏ sắc cờ
Nghe hồn non nước...gươm khua...Tiếng lòng... !

Ngàn đời văn hiến sáng trong
Danh thơm muôn thuở dáng Rồng bay cao...

Phạm Tự

  Bùi Thị Thu Bồng - buithubong@ymail.com - 0912960766 - Lạng Giang, Bắc Giang  (Ngày 2/10/2010 04:26:56 PM)

Em xin góp vui với các thi hữu bằng một bài thơ em làm khá lâu rồi, cũng về Hà Nội mình đấy ạ! Không hay, mong mọi người thông cảm nha!

Hồ Gươm gió bấc chiều đông
Chuông chùa vọng giữa thinh không yên bình
Tháp Rùa soi bóng lung linh
Đâu là con sóng dấy binh thuở nào?

Kim Quy ẩn hiện nơi đâu
Kiếm thần xưa dưới hồ sâu có còn?
Thuyền rồng Lê Lợi khao quân
Mây xưa in bóng Long Vân mặt hồ

Gương hồ mộng, sắc hồ mơ
Trống rung mở trận bây giờ còn vang
Bao đời lịch sử sang trang
Bên hồ Lục Thủy vẫn hàng phượng xưa

Gió vờn liễu biếc đung đưa
Cây đa đền Ngọc, Tháp Rùa, Đài Nghiên
Trời xanh một cõi Thuận Thiên
Vẹn nguyên Tháp Bút uy nghiêm vươn trời…

Thăng trầm thời cuộc bao đời
Vẫn một Hoàn Kiếm rạng soi Hà thành
Nước hồ vẫn đậm sắc xanh
Gái trai sóng bước dạo quanh gương hồ

Một viên ngọc giữa Thủ đô
Kim Quy hỡi, có nhởn nhơ đáy hồ
Ánh vàng lưỡi kiếm năm xưa
Giữ cho Thê Húc, Tháp Rùa vẹn nguyên

Kiếm thần xưa có linh thiêng
Giúp cho bờ cõi bình yên nghìn đời.

  Đậu Khinh Khe - khinhkhe@gmail.com -  - Hà Nam  (Ngày 2/10/2010 11:39:10 PM)

Một chiều Hà Nội cùng tôi
nhớ nhung quay quắt những thời vua xưa...

Nõn trời mây trắng nguyên sơ
đất ngời xuân sắc ngỡ chưa bao thời
không em Hà Nội riêng tôi
già như cây sấu tự thời Thăng Long

Một chiều Hồ Gươm biếc trong
có con rùa đánh đắm lòng trời cao
có một người một ước ao
ước rùa mở cửa cho vào Đông Kinh

Chốn văn vật, cõi tâm linh
em hay dáng nước non mình trẻ trung
sương thu giăng thực mắc không
Hồ Tây chiều ấy chẳng trông thấy bờ

Sương cột tôi, sương buộc thơ
rét run phía phủ Tây Hồ vì sương
chuông chùa Trấn Quốc còn buông
cứ mong mỏng thả tiếng vương gót chiều

Liễu trăm tuổi chợt tập yêu
lấy xanh tơ bẫy tiếng kêu sâm cầm
người bạc tóc chợt lặng câm
đặt lời yêu nép âm thầm bóng cây

Một chiều Hà Nội cầm tay
đi loanh quanh hết ánh ngày thì thôi...

  Vũ Thiên Kiều - vuthienkieu@gmail.com - 0986585388 - Kiên Giang  (Ngày 2/10/2010 04:24:54 PM)

          Hôm nay, ngày thứ 2 của Đại lễ Kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội, vì không có điều kiện về Hà Nội để chiêm ngưỡng, hòa mình cùng với không khí trang nghiêm tôn kính, tràn đầy náo nức, tươi vui đầm ấm mà chỉ 1.000 năm mới có một lần, nên đành phải ngắm nhìn Hà Nội, nghe hơi thở nghìn năm của Hà Nội qua ti vi, qua mạng intenet vậy.
        Giữa chiều, được đọc bài thơ Hà Nội một thời của Nhà thơ Trương Nam Hương, tái hiện cảnh Hà Nội một thời ngày xưa, ngày chiến tranh gian khổ với bom với đạn, với sự mất mát đau thương, với sự kham khổ, vất vả của cuộc sống… nhưng vẫn ngời sáng một Hà Nội kiên trung đầy niềm tin và vẻ đẹp thanh lịch, lãng mạn:

“Một thời Hà Nội mộng mơ
Đắm mê hương sữa đến giờ chưa tan
Một thời Hà Nội hiên ngang
Giữa bom rơi. Hứng quả bàng chín rơi”

               Giữa làn bom rơi đạn nổ, vẫn không át được nhịp sống, những trẻ thơ không vì thế mà sợ, vẫn ngây thơ trong niềm vui sướng hứng quả bàng chín rơi. Tình yêu thương của con người thông qua sự chia sẻ với nhau là lát đậu, thìa đường… một chút vật chất nhỏ thôi mà cảm thấy mông mênh bao la chứa đậm chất nhân văn sâu sắc của người Hà Thành.
         Ký ức về Hà Nội được nhà thơ tái hiện gian khổ, thiếu thốn là thế, nhưng với Nhà thơ không xem đó là sự cay đắng xót xa, trách cứ mà là:

Tạ ơn Hà Nội ngọt bùi
Nuôi tôi thương khó. Tôi thời trong veo…

          Phải yêu Hà Nội vô cùng mới viết được những câu thơ như thế, miền ký ức hiện lên một Hà Nội ngọt bùi, thương thảo. Những ngọt bùi thương thảo ấy đã hun đúc nên một tâm hồn, một tài thơ, một nhân cách người… trải qua thời gian, dâu bể vẫn trong veo và ngày càng tỏa sáng.
           Bài thơ thật tình cảm, nồng nàn, với câu chữ mộc mạc không hề đánh đố nhưng vẫn lấp lánh một Hà Nội huyền diệu lung linh. Bài thơ là một mảng ánh sáng ghi nhận lịch sử vàng son của Hà Nội một thời, mảng sáng ấy đã góp phần thắp sáng rực rỡ ngọn lửa oai hùng, thiêng liêng… của Đại lễ kỷ niệm nghìn năm Thăng Long Hà Nội đang diễn ra tưng bừng và còn kéo dài đến hết ngày 10/10/2010.
         Xin cảm ơn Nhà thơ Trương Nam Hương với bài thơ hay đã cho Thiên Kiều cảm xúc viết những dòng này. Có gì không phải mong quý vị và tác giả trao đổi đóng góp thêm. Chúc Nhà thơ sức khỏe, hạnh phúc và có nhiều sáng tác mới!

Vũ Thiên Kiều

  D.H -  - 0948148919 - thành phố Thanh Hoá  (Ngày 2/10/2010 04:03:47 PM)

Bài thơ tuyệtvời Xin chúc mừng nhà thơ Trương Nam Hương Xin tác giả cho tập viết theo vần thêm câu cuối thôi Không biết có được không ?
Một thời Hà Nội lo toan
Gạo ngô thì thiếu , hoa xoan lại thừa
Một thời, Ôi, một- thời - xưa
Áo phonh phanh gió , bốn mùa ...phonh phanh...

Tạ ơn Hà Nội ngọt lành
Dìu tôi qua những chòng chành tháng năm

  Trần Đình Thư - dinhthu4338@yahoo.com - 0909657525 (%3Bn - 180/38 Ba Cu Vũng Tàu  (Ngày 2/10/2010 04:03:20 PM)

Họa bài Hà Nội một thời
(Trương Nam Hương)
Bài họa: Hà Nội trong trái tim tôi

Hà Nội thành phố thiêng liêng
Rồng vờn trên núi , rùa thiêng dười hồ
Dòng Tô lịch đẹp như mơ
Vừng dương vừa thức, sương mờ vừa tan

Thoảng nghe ngọn gió thổi ngang
Dọc theo phố cổ , sấu bàng rơi rơi
Hà Nội trong trái tim tôi
Nâng chân vững bước ngược xuôi dặm trường

Đồng Xuân trăm nhớ nghìn thương
Cung cho thịt,cá,đậu ,đường, gạo , rau
Đi xa lòng mãi đáu đau
Trống dù có thủng ta cầu còn tang

Một thời giặc Mỹ mưu toan
Âm mưu xóa sạch, phá tan có thừa
Biết đâu Hà Nội từ xưa
Diệt thù- dũng tài trí có thừa nên vui

Đồng tâm chia ngọt xẽ bùi
Bắn thần sấm cháy ngút trời … cháy veo

Trần Đình Thư 180/38 Ba Cu Vũng Tàu


Các bài khác: