HÀ NỘI MỘT THỜI

Trương Nam Hương
Một thời Hà Nội lung liêng
Sương cong mái phố, khói nghiêng mặt hồ
Một thời Hà Nội mộng mơ
Đắm mê hương sữa đến giờ chưa tan
*
Một thời Hà Nội hiên ngang
Giữa bom rơi. Hứng quả bàng chín rơi
Một thời Hà Nội cùng tôi
Mũ rơm, lọ mực, nếp xôi đến trường
*
Một thời Hà Nội thảo thương
Sẻ chia lát đậu, thìa đường, mớ rau
Một thời Hà Nội buốt đau
Khâm Thiên trắng xót mái đầu khăn tang
*
Một thời Hà Nội lo toan
Gạo ngô thì thiếu, hoa xoan lại thừa
Một thời. Ôi, một - thời - xưa
Áo phong phanh gió bốn mùa buồn vui
*
Tạ ơn Hà Nội ngọt bùi
Nuôi tôi thương khó. Tôi thời trong veo…
T.N.H
____________
Nhà thơ Trương Nam Hương
ĐT: 0904 444 085
Email: minhle411@yahoo.com
|
HÀ NỘI
Tôi không được sinh ra và lớn lên trong Hà Nội Hà nội tự sinh và tự lớn trong tôi Một cây yêu thương xum xuê vòm lá Cây yêu thương tạc hình cột cờ Hà nội ngọn cờ phất phới thổi vào hồn tôi hai từ "Tổ quốc” tôi phóng xe qua tóc cũng rạo lên màu cờ đỏ Cây yêu thương mang hình hài phố cũ nắng ngủ quên trên mái ngói nghiêng nghiêng chảy vào lòng tôi lóng lánh rêu phong thành quách Hồ Gươm Hồ Tây Hồ Ngọc Khánh những mặt hồ sóng sánh đổ vào tôi ánh sáng Di cư vào tôi những đỏ trắng tím hồng của hoa phượng, loa kèn, bằng lăng, sen ngát Du mục vào tôi chợ hoa đêm Quảng Bá những vầng nón lá sáng vầng trăng Bãi sông Hồng cong dáng em thiếu nữ mùi hoa sữa vương mềm tóc Cửa Ô vào đêm mở ra lối nhỏ ảo mờ sương phủ lạc bước người về Ba mươi sáu phố dẫn về ngực tháp Rùa Những chiều đổ lá xõa thu về Dáng người gồng gánh vơi mỏng triền đê Cuộc sống chảy qua ngập ngừng hè phố hàng nước chè đầu ngõ quán phở bình dân Rất xa Rất gần Rất thương Rất lạ... Những hoa những lá những giọng những người Như dành mình tôi Như hóa thành tôi Tôi không được sinh ra và lớn lên trong Hà Nội Hà Nội tự sinh và tự lớn trong tôi. NHỮNG NGÔI SAO HÌNH QUANG GÁNH Họ gánh về cho tôi những mùa ổi mùa xoài mùa mận Mùa sen mùa cốm trên vai Cả nắng ban mai cả hòang hôn tím Ngày đi rưng rưng đôi dép lê. Tôi mua được mùa ổi, mùa sen bằng những đồng bạc lẻ Những đồng bạc lặng lẽ Thấm đấm sương đêm, thấm đẫm mồ hôi Sau lưng họ đồng làng mồ côi hun hút gió Vòng tay ngỏ Lời ru con căng sữa Họ gánh về cổng tôi những mùa trinh nguyên, những mùa tôi sẽ quên nếu không có họ Hương nhãn Hưng Yên vừa vào mùa, sen Tây Hồ vừa nở, cốm Làng Vòng vừa trăn trở những hạt xanh Họ gánh về tặng tôi ngọn gió mát lành thổi về từ đồng quê Nơi mẹ, và con và chồng họ đứng chờ Nơi những cơn mơ Vùng vằng khát Tôi văng vẳng nghe họ hát "Khó thời đòn gánh đè vai Lần hồi nuôi mẹ mặc ai chê cười*” Những ngôi sao của tôi Gánh trên vai mình số phận Vô danh giữa đời thường Dẫu đôi lúc đặt vào mắt tôi bao tia nhìn mang hình dấu hỏi. *Ca dao TA PHỐ Choàng tỉnh mùa trong tiếng chim hót cao Thăng Long sắp nghìn năm tuổi Ta già phố trẻ Sóng từ bãi giữa dào dạt ngô non Chương Dương sóng sánh vai gầy em gánh hòang hôn lên phố Ta nghiêng phố thẳng Heo may về cùng hương hoa sữa Thu lả lơi vàng Ta khăn len phố phong phanh Nốt nhạc rơi từ ô cửa sổ Ngân một nốt thu Ta vội vàng phố chầm chậm chảy Mùa thu vẫn còn con gái Thăng Long vạm vỡ xanh Ta kẻ lữ hành phố tri kỷ Chạm môi lên mùa Lá vàng sắc lộc Mình ta xao xác Giữa mùa kiêu sa Tiếp lời thơ Hà Nội một thời của nhà thơ Trương Nam Hương: TIẾNG LÒNG... Em xin góp vui với các thi hữu bằng một bài thơ em làm khá lâu rồi, cũng về Hà Nội mình đấy ạ! Không hay, mong mọi người thông cảm nha! Một chiều Hà Nội cùng tôi Hôm nay, ngày thứ 2 của Đại lễ Kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội, vì không có điều kiện về Hà Nội để chiêm ngưỡng, hòa mình cùng với không khí trang nghiêm tôn kính, tràn đầy náo nức, tươi vui đầm ấm mà chỉ 1.000 năm mới có một lần, nên đành phải ngắm nhìn Hà Nội, nghe hơi thở nghìn năm của Hà Nội qua ti vi, qua mạng intenet vậy. “Một thời Hà Nội mộng mơ Giữa làn bom rơi đạn nổ, vẫn không át được nhịp sống, những trẻ thơ không vì thế mà sợ, vẫn ngây thơ trong niềm vui sướng hứng quả bàng chín rơi. Tình yêu thương của con người thông qua sự chia sẻ với nhau là lát đậu, thìa đường… một chút vật chất nhỏ thôi mà cảm thấy mông mênh bao la chứa đậm chất nhân văn sâu sắc của người Hà Thành. Tạ ơn Hà Nội ngọt bùi Phải yêu Hà Nội vô cùng mới viết được những câu thơ như thế, miền ký ức hiện lên một Hà Nội ngọt bùi, thương thảo. Những ngọt bùi thương thảo ấy đã hun đúc nên một tâm hồn, một tài thơ, một nhân cách người… trải qua thời gian, dâu bể vẫn trong veo và ngày càng tỏa sáng. Vũ Thiên Kiều Bài thơ tuyệtvời Xin chúc mừng nhà thơ Trương Nam Hương Xin tác giả cho tập viết theo vần thêm câu cuối thôi Không biết có được không ? Họa bài Hà Nội một thời |