Thứ bảy, 20/06/2026,


Tiếng rao đêm (Đậu Phi Hùng) (27/09/2010) 

TIẾNG RAO ĐÊM

 

 

                                Đậu Phi Hùng

 

Ngoài kia vọng tiếng rao đêm

Chao ôi! réo rắt những phiền những đau

Tiếng rao vọng buốt canh thâu

Đường xa não nuột nát nhầu mưa rây

 

Vạc kêu đêm mỏi cánh bay

Trần ai bao kẻ ăn mày thế gian?

Hình như chim lạc gọi đàn

Giữa chừng đêm ánh sao tàn tạ rơi

 

Rao chi thê thiết hỡi người

Ruổi rong hết cả cuộc đời vẫn rao?

Vào đây trò chuyện đã nào

Áo cơm nặng gánh cứ rao một đời?

 

Ước mong héo hắt nụ cười

Đắng cay cũng một kiếp người lao đao

Vào đây bán nỗi khát khao

Ta xin mua hết gửi vào giời xanh.

 

 

Đ.P.H

 

 

 

______________

 

Liên hệ tác giả: Đậu Phi Hùng

Điện thoại : 0905524310

Email: hung_picasso@yahoo.com

 

Lời thưa về cuốn sách “Lộc Phát Canh Dần”

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Đậu Phi Hùng - hung_picasso@yahoo.com - 0905.524310 - Khánh Hòa  (Ngày 29/09/2010 04:15:50 PM)
Cảm ơn quý vị thi hữu đã đồng cảm cùng ĐPH. Song Nguyên ơi!Bạn còn nhớ tiếng rao mỗi đêm của các mệ Huế? Thê thiết lắm?
Chúc thầy giáo có nhiều trò giỏi nhé!
  Song Nguyên - nckieu.su.c3thdao@gmail.com - 0983056799 - Khánh Hòa  (Ngày 29/09/2010 11:39:23 AM)
TIẾNG RAO ĐÊM- Một nỗi lòng khắc khoải!
(Song Nguyên)


Thơ cảm thương trong văn học xưa, nay luôn ám ảnh người đọc. " Tỳ bà hành" của Bạch Cư Dị, "Long thành cầm giả ca" , “Thái Bình mại ca giả”, của Nguyễn Du", “Chạy giặc” của Nguyễn Đình Chiểu... mỗi lần đọc đều đọng lại trong tôi nhiều cảm xúc. Trước những biến động xã hội, thế thời, cuộc mưu sinh, đắp đổi miếng cơm manh áo với những người lao động nghèo khổ là không hề đơn giản. "Tiếng rao đêm" của Đậu Phi Hùng đã chạm đến cội rễ sâu kín trong lòng người đọc nỗi thương cảm sâu sắc.

Ngoài kia vọng tiếng rao đêm
Chao ôi! réo rắt những phiền những đau
Tiếng rao vọng buốt canh thâu
Đường xa não nuột nát nhầu mưa rây

Vạc kêu đêm mỏi cánh bay
Trần ai bao kẻ ăn mày thế gian?
Hình như chim lạc gọi đàn
Giữa chừng đêm ánh sao tàn tạ rơi

Rao chi thê thiết hỡi người
Ruổi rong hết cả cuộc đời vẫn rao?
Vào đây trò chuyện đã nào
Áo cơm nặng gánh cứ rao một đời?

Ước mong héo hắt nụ cười
Đắng cay cũng một kiếp người lao đao
Vào đây bán nỗi khát khao
Ta xin mua hết gửi vào giời xanh.

Tiếng rao? Khắp thành thị, nông thôn Việt Nam nơi nào chẳng có. Hầu hết những người buôn thúng, bán mẹt, lần hồi kiếm miếng cơm hàng ngày vẫn khao giọng gọi mời người mua. Rao ngày, rao đêm, từ mờ sáng cho đến tận canh khuya, trong đêm đông lạnh lẽo mòn mỏi một kiếp người. Tất cả niềm hi vọng, mong chờ đều gửi vào cái âm thanh quen thuộc đó một nỗi niềm đau đáu.
“Ngoài kia vọng tiếng rao đêm
Chao ôi réo rắt những phiền những đau
Tiếng rao vọng buốt canh thâu
Đường xa não nuột nát nhầu mưa rây”
Sau một ngày lao động mệt nhọc được trở về sum họp cùng gia đình bên mâm cơm ấm áp thật hạnh phúc biết bao. Khoảnh khắc bình yên ấy mang lại cho ta sự thanh thản nhẹ nhõm, quên đi bao mệt nhọc đời thường. Bất chợt trong phút giây kì diệu ta đang có ấy, một ngày đông sương giáng, nhằm tiết mưa phùn từ sâu thẳm lòng ta chợt nghe tiếng rao khắc khoải vọng vào đêm vắng, tiếng gọi thiết tha của người bán rong trên phố tiếng rao lúc xa, lúc gần nghe như tiếng kêu của loài ăn đêm mò mẫm tội nghiệp.
Vạc kêu đêm mỏi cánh bay
Trần ai bao kẻ ăn mày thế gian?
Hình như chim lạc gọi đàn
Giữa chừng đêm ánh sao tàn tạ rơi

Tiếng rao kia, dường như găm vào lòng anh- người thơ Đậu Phi Hùng một nhát dao ngọt xớt. Tín hiệu ấy đánh thức nỗi lòng thương cảm trong anh. Phiền đau ư? Vì lẽ gì? Vì người hay vì nhân thế, vì mình? Có lẽ là tất cả! Tiếng “Vạc kêu đêm” hay tiếng “ chim lạc gọi đàn” câu hỏi ấy như xoáy sâu vào tâm tưởng, vào lương tri tiếng kêu thương của đồng loại, trào dâng những xung động tình cảm vừa xót xa, vừa cay đắng.
Rao chi thê thiết hỡi người
Ruổi rong hết cả cuộc đời vẫn rao?
Không cần hoa mỹ về ngôn từ, hàng loạt câu hỏi cứ dồn dập, cắt cứa lòng người: “ Trần ai bao kẻ ăn mày thế gian?” “ Hình như chim lạc gọi đàn?” “Rao chi thê thiết hỡi người, Ruổi rong hết cả cuộc đời vẫn rao?”, “ Áo cơm nặng gánh cứ rao một đời?” Thật khó trả lời! Người trong cuộc không thể trả lời; biết khi nào lạc ra khỏi chốn mê khổ hệ luỵ của kiếp người mình đang nếm trải? Người ngoài cuộc dẫu có thương cảm cũng không đủ sức cứu vớt cái nổi nênh, trớ trêu của hoàn cảnh. Vẫn biết từ sâu thẳm tiếng rao ấy là cả sự chát chua chờ mong đến héo mòn gan ruột:
Ước mong héo hắt nụ cười
Đắng cay cũng một kiếp người lao đao
Cái cười dưới cõi trần ai này thật muôn hình muôn vẻ, lẽ thường cái cười mang lại cho con người niềm vui, niềm hạnh phúc, niềm hi vọng về một tương lai tốt đẹp, có những cái cười mãn nguyện, có cái cười đểu cáng, lại có cái cười mỉa mai cay đắng…Phải chăng trong chuỗi lời rao thê thiết ấy còn phảng phất cái cười “ héo hắt” mỉa mai , của nỗi chờ mong khắc khoải rơi vào câm lặng và vô vọng? Rốt cuộc chỉ màn đêm và những hạt mưa đêm “lạnh cóng” là chứng nhân của nỗi “phiền” “đau” “réo rắt” với những “kiếp người lao đao” khốn khổ ấy?!
Từ tâm can, cảm thương và thấu hiểu cảnh ngộ, tác giả như bừng tỉnh -“giác ngộ” phút lương tri vụt sáng:
Vào đây bán nỗi khát khao
Ta xin mua hết gửi vào giời xanh.
“Gửi vào giời xanh” đã biết là bế tắc, không mảy may hi vọng phỏng có ích gì? Ít ra cũng phần nào xoa dịu nỗi lòng anh đang cuộn sóng.
Bài thơ tưởng chừng kết thúc, nhưng lại mở ra nỗi day dứt khôn nguôi.

Song Nguyên





  nguyenvantuong - gialamtuong@gmai.com - 043-6960408 - duonghagialamhanoi  (Ngày 27/09/2010 08:55:33 PM)

Họa tiếng rao
Tiếng rao nghe rõ là quen
Chắc là người bán bánh đêm hàng ngày
Giờ này thúng bánh còn đầy
Trĩu vai, chồn cổ, nên gầy tiếng rao

Bán đi... bán bớt đi nào
Ta xin mua cả tiếng rao não nề

  MINH TUẤN - ngongiochungtinh@yahoo.com - 0042 0723 661 057 - CỘNG HÒA SÉC  (Ngày 27/09/2010 06:03:19 PM)

Thân họa bài thơ (Tiếng rao đêm)của bạn (Đậu Phi Hùng)
Chúc bạn vui

ĐÊM THAN …

Ai rao, như bán tơ mành
Trong thâu có kẻ hóa thành vạc đêm
Bán ăn cho bụng ấm êm
Ai mua bánh thức…Cho đêm đỡ gầy.

Bình minh thủng nón ăn mày
Sương khuya xuyên áo bóng gầy gánh đêm
Áo quần cùng với dạ êm
Trần gian đều ước trên nền an cư.

Ế hàng tiếng cũng ngắc ngư
Lệ sương rơi rụng ,ướt xừ mắt môi
Nghiệp thân đã vận cả đời
Đôi vai …thúng sắn ,chõ xôi ,quảy hàng…

Mua mau kẻo sáng sắp sang
Hàng còn …sao vội đêm tàn Trời ơi …?

MINH TUẤN

  Trần Đình Thư  - dinhthu4338@yahoo.com - 0909657525 (%3Bnh - 180/38 Ba Cu Vũng Tàu  (Ngày 27/09/2010 06:06:25 PM)

Họa thơ Đậu Phi Hùng
Bài họa : Đêm Hà Thành

Tiếng rao trầm bổng trong đêm
Truân chuyên một kiếp lòng mềm phận đau
Hòa trong gió , suốt đêm thâu
Vọng vào tâm tưởng khiến đầu lây rây …

Tiếng rao theo gió cứ bay
Mang mùi cháo nóng tỏa đầy không gian
Tiếng rao hội kết bấy đàn
Nghe buồn da diết trong làn mưa rơi

Than ôi cũng một kiếp người
Miếng cơm manh ào, rã rời tiếng rao
“Ai ăn cháo nóng không nào” ?
Tiếng rao mát lạnh , ôi chao nhớ đời

Đặt quang , tay múc miệng cười
Để mà hạ hỏa hạng người búa đao
Người cầm hơi , kẻ mua khao !
Kiểu gì cũng phải rắc vào ngò xanh

TÚ RỚT 180/38 Ba Cu Vũng Tàu
( Vì cắt điện giờ mới có điện)

  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 27/09/2010 11:24:06 AM)

Lấy chữ của TIẾNG RAO ĐÊM cảm tác

RAO BÁN NỤ CƯỜI

Lao đao tàn tạ nát nhàu
Thế gian bao kẻ buồn đau cuộc đời
Canh thâu rao bán nụ cười
Ăn mày khao khát mua giời…vẫn rao

Phạm Minh Giắng



  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 27/09/2010 11:22:44 AM)

ĐÂU VÔ...?
Đêm thu trăng sáng trên cao
Thân gầy áo mỏng...nơi nào để vô ?

Kiếp nghèo chừ dám mộng mơ
Túi không ngõ vắng đèn mờ...thở than !

Bao giờ mới được giầu sang ?
Giời kia có thấu...cơ hàn...xót thương !

Đêm thu mỏi bước phố phường
Liêu xiêu bóng nhỏ lạc đường...Đâu vô... !?
Phạm Tự

Các bài khác: