
Nguyễn Văn Hùng - hunglangrua45@yahoo.com.vn - 0953331519 - Hoàng Mai , Hà Nội
(Ngày 15/09/2010 02:32:29 PM)

Trần Trọng Tâm - lapphuongte@yahoo.com - 0973676756 - Thị trấn Liễu đề, Nghĩa hưng, Nam Định
(Ngày 14/09/2010 08:35:13 PM)

Nguyễn Thị Diện - - 0919.571.078 - Sóc Trăng
(Ngày 14/09/2010 08:22:13 PM)
DUYÊN GẦN
Duyên gần, duyên nợ trầu cau
Một thời gồng gánh gian lao khổ nghèo
Vượt qua ghềnh, dốc cheo leo
Hai bàn tay trắng cùng gieo hạt tình.
Nẩy mầm những đứa con xinh
Ngày thêm khôn lớn thông minh hơn người
Hoa râm mà ngỡ đôi mươi
Nồng nàn, tha thiết nụ cười vẹn nguyên.
Duyên gần, duyên mãi thiêng liêng
Đừng nên xao động, ngó nghiêng đất trời
Để rồi một phút buông lơi
Duyên gần ấm áp ...rã rời vòng tay.
(13/9/2010)
NTD

MINH TUẤN - ngongiochungtinh@yahoo.com - 0042 0723 661 057 - CỘNG HÒA SÉC
(Ngày 14/09/2010 08:22:38 PM)
Kính họa bài thơ (Thơ tặng người xa xứ ) của nhà thơ thần tượng của MT
(Nguyễn Duy ).Kính chúc nhà thơ vui khỏe và sáng tác đều tay.
MT xin được cọ sát với tác giả bài thơ trên /xin chớ cơ cười anh em nhé..
TRÁI TIM XA.
Buồn khi thất lạc con đường
Người xưa cùng với quê hương mãi tìm
Mơ như tăm cá bóng chim
Mong tìm chẳng được ,cứ im như hồn.
Nhớ thời bước cỏ dại khôn
Bướm vàng hoa trắng chập chờn áo nâu
Cỏ gà tìm chọi tay nhau
Nụ cười hoa bí hoa bầu chia vui.
Cọng rơm quê ,bỗng ngậm ngùi
Tiễn nhau đầu cúi chân lùi cách xa
Mắt buồn,giả vẫy tươi hoa
Nụ tươi cố gắng, vẫn va cau mày.
Bất biến,thường xảy chia tay
Trái tim mới biết …mỏng dày ,yêu thương.
MINH TUẤN

Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Hà Nội
(Ngày 14/09/2010 05:38:32 PM)
Tiếp đôi dòng cùng tác giả Nguyễn Duy:
QUI LUẬT XA... GẦN!
"Có gì lạ quá đi thôi
khi gần thì mất xa xôi lại còn"
xa thì mong nhớ mỏi mòn,
gần thì quên béng, phấn son làm gì.
Xa thì vương vấn một khi,
gần thì mặc kệ không đi thì về.
xa thì tưởng nhớ chân quê,
gần thì tung tẩy bốn bề bão giông!
Xa thì tình nhạt lại nồng,
gần thì anh gọi bằng... ông cho rồi!
xa thì nhắn... cạn lòng người,
gần thì ậm ự mấy lời buông xuôi!
"Có gì lạ quá đi thôi
khi gần thì mất xa xôi lại còn."
Trần Mạnh Tuân