NHỚ HỒ TÂY XƯA 
Đặng Thị Quế Phượng
Con thuyền lướt nhẹ lên mây
Giật mình trăng thức loang đầy sóng xanh
Giữa ngàn sen tựa bức tranh
Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau
Trắng trong ngơ ngác tình đầu
Môi hồng thơm ngọt một màu cốm xanh
Trái em chín bói trên cành
Đừng rung vội, sợ chòng chành nước mây
Bàn tay đan chặt bàn tay
Xôn xao tiên cảnh ở ngay bến trần
Em về trăng níu bước chân
Hồ Tây sen thoảng hương thầm về theo.
Đ.T.Q.P
_______________
Tác giả Đặng Thị Quế Phượng
HV Hội nhà văn TP.HCM
Email: Qphuong24@yahoo.com
Ban biên tập: Hân hạnh đón chào Tác giả mới của Lucbat.com
Chúc Bạn mạnh khoẻ và thường xuyên đến với trang thơ này
|
QP chân thành cảm ơn BBT. Cảm ơn bạn đọc gần xa,cảm ơn BS-nhà thơ Nguyễn Thanh Tuyên ,nhà thơ Trúc Tâm ,Đào Tuyết Thành,Đinh xuân Vinh,Minh Tuấn ,Phạm Tự,Văn Quang đã cảm nhận bài thơ Nhớ Hồ Tây Xưa của QP . Kính chúc BBT và bạn đọc luôn khoẻ vui . may mắn .
NHỚ HỒ TÂY XƯA
(Bài lục bát tôi yêu ) Bức tranh nghệ thuật Tây Hồ của Đặng Thị Quế Phượng hiện ra trước mắt người thưởng thức tại vị trí trang trọng trung tâm. Nó không thể hiện bằng chất liệu sơn dầu mà là một bức tranh lụa với những nét vẽ mỏng manh, mềm mại, hơi rung…đủ trăng, nước, mây, thuyền và cả ngàn sen nữa.Thật tuyệt vời, vùng thiên nhiên thơ mộng ấy chưa hề có sự tác động “ nhân tạo “ của con người.Chính cô gái “ xưa ” và ngôi thứ 3 nữa …đã rủ nhau tới đây. ( Phải chăng Tác giả không chỉ rõ đối tượng trong suốt cả bài thơ, cho hợp ngữ cảnh e lệ ban đầu ? ) “ Con thuyền lướt nhẹ lên mây Giật mình trăng thức loang đầy sóng xanh ” Đó là thời điểm cuối chiều sắp ngả sang đêm.Trăng đã lên và mây còn in hình trên bóng nước. Nào phải “ trăng giật mình ”, mà chính tôi giật thót, tôi bị khua dậy, khi đọc đến từ “ trăng thức” ở ngay câu bát đầu tiên . Sao mà tinh tế thế ! Đúng rồi, ban ngày thì trăng ngủ còn trăng thức về đêm. Bức tranh có hồn, rất sinh động nhờ những động từ mà chị sử dụng . Tại đây, còn thấy câu thơ cuối khổ đầu thiên về cảm giác. “ Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau’ . Chỉ sen rộ thì hương mới ngào ngạt chứ và họ “ cầm ” để trao nhau. Chủ động, mà trừu tượng , nhưng người đọc vẫn hiểu ra sự quí giá đó đến nhừơng nào . Tiếp theo, người con gái bộc bạch về mình : “ Trắng trong ngơ ngác tình đầu Môi hồng thơm ngọt một màu cốm xanh ” Em trẻ trung, ngây thơ , xinh xắn, đương thì… thể hiện qua cặp từ ẩn dụ “hồng thơm ” và “ cốm xanh ” cùng với không gian Hồ Tây nữa, rất đặc trưng cho Hà Thành xưa. Rồi : “ Trái em chín bói trên cành Đừng rung vội, sợ chòng chành nước mây “ Nếu không nhầm trong bài thơ có lẽ đây là cặp câu lấp lánh nhất . Liệu có lời dặn dò nhắc nhở nào thi vị hay hơn thế với người mình yêu ? Từ “ bói ” là một sự tu từ vượt mức hoàn hảo của TG cho ta liên tưởng tới qủa mùa đầu. Sự phát triển phải trải qua một quá trình dài mong đợi. Rất qúi, nhưng không quá lớn về chiều kích… Chịu khó ngẫm nghĩ thêm một chút thôi, ta sẽ tìm ra Nhà thơ Quế Phượng viết bài thơ vào thời điểm nào, từ đó chắc chắn ta càng nể phục tác giả hơn . Tôi dám khẳng định thi cảnh bài thơ cho biết đây là ngày đầu tiên trong đời họ đến tự tình với nhau. Bởi kể cả xưa nay không ai chịu để thời gian “ dự bị ” kéo dài, chậm trì hơn. Cũng vì ngày đầu tiên ấy nên, đành: “ Bàn tay đan chặt bàn tay Xôn xao tiên cảnh ở ngay bến trần ” Không hề xô bồ, bởi “ tiên cảnh ” mà. Các thi hữu thử liên hệ ( có lẽ cũng chưa chính xác lắm ) với từ “ Tiên tửu “ xem. Chỉ nhấm nháp cảm nhận men say và hương vị chứ đâu có ai trăm phần trăm, dốc cạn … Trong câu này càng thấy tác giả rất lành nghề khi không dùng “ cõi trần “ mà dùng “ Bến trần ”. Vâng, chỉ có thế mới đúng mạch, đúng ngữ cảnh của cảnh quan hồ nước của bức tranh thuỷ mạc. Đến hai câu kết ta càng nhận ra thêm nét đẹp của người con gái xưa trong thơ : “ Em về trăng níu bước chân Hồ Tây sen thoảng hương thầm về theo” Chẳng biết có phải bố mẹ dặn dò, Còn tôi tin chính cô ý tứ : Đi chơi không về muộn. Vì thế mà trăng mới níu kéo, cảm thông. Bạn đọc có thể cũng đồng cảm với tôi, nếu trăng tà, trăng lặn thì làm sao mà dùng được động từ “ níu ” nữa . “ Nhớ Hồ Tây xưa ” thực sự là một bài lục bát tôi yêu. Bài thơ gần như toàn bích. Trong ta vẫn còn nguyên hồ xưa, người xưa và tình xưa … mà trân trọng mà yêu , khi chiêm ngưỡng vẻ đẹp bức tranh lụa Hồ Tây của Nhà thơ Quế Phượng hiển hiện. Song, tôi có một suy nghĩ nho nhỏ : nếu như ở câu cuối cùng chị đừng dùng giới từ “ về “ nữa mà thay bằng một động từ khác, giả dụ như “ bay ”chẳng hạn sẽ tránh được sự lặp từ không đáng có. Biết đâu vì thế mà “ hương thầm “chủa chị sẽ theo tới lúc đầu bạc răng long… Mạn phép thế, xin chị vui lòng ! Bs. Nguyễn Thanh Tuyên ( Hội viên HNV Hải Phòng ) Một bài thơ đầy tính nhân văn. Tác giả Quế Phượng đã gắn kết tình yêu nam nữ quyện với tình yêu thiên nhiên một cách nhuần nhuyễn : Xin chào nhà thơ hội NV TP HCM, tác giả " Trăng mười sáu Khuyết " : HỒ TÂY THÂN HỌA BÀI THƠ (NHỚ HỒ TÂY XƯA .) CỦA BẠN Đặng Thị Quế Phượng NON NƯỚC HẸN THỀ
Chia sẻ:
Tác giả hoài niêm về cảnh đẹp thơ mộng của một Hồ Tây xưa “ Con thuyền lướt nhẹ lên mây” . Mặt hồ trong in bóng mây, thuyền lướt trên mặt nước tưởng như là đang” lướt nhẹ lên mây”.. Rồi trăng lên hay trăng vừa “giật mình” thức dậy soi bóng xuống làm mặt nước loang đầy sóng xanh. Giữa ngàn hương sen ngát, người yêu "Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau " “ cầm” giữ, nắm lấy cái hương vị thơm tho để dành cho nhau. Quả là một khám phá mới. Mối tình đầu, trái vừa chín “bói”, chín mới mẻ của lần đầu hiếm và quý nhưng cũng đừng vội, đừng vội vín “rung”… để thuyền đời khỏi chòng chành “nước mây”. Đời hãy còn dài, chớ vội vàng làm lỡ dở cho nhau ! Tế nhị và thầm kín quá ! Trao nhau chút tình, truyền hơi ấm " Bàn tay đan chặt bàn tay" “đan”, chứ không phái “nắm”, nắm thì còn có lúc buông lơi; nhưng đan cài thì quyện chặt lắm rồi. Cảnh nước mây trăng gió trên hồ khác gì cảnh chốn tiên khiến lòng ai chả “xôn xao”. Dứt cảnh ra về khó đặng "Em về trăng níu bước chân ". Thế nhưng em vẫn ra về để hương thầm phải “ về theo”. Chỉ tiếc là cặp môi hồng mải “thơm ngọt” để màu cốm xanh che .Nhưng không sao tuổi mộng mơ, trái chín đầu mùa thường nhiều lúc người ta vô tình đến thế . Bài thơ như cơn gió thoảng nhẹ qua tâm hồn người đọc, đưa người đọc về chốn tiên cảnh mà cũng nhắc nhớ đừng quên “ bến trần” vì trần thật đấy còn đẹp hơn tiên. Nhịp điệu thơ lục bát êm như nước chảy mây trôi khiến người đọc cũng mơ màng… Cũng đã lâu sau bài thơ "Quê hương" đăng trên LBMN 2008 hôm nay lại gặp tác giả trong bài thơ hiếm hoi này. Bàn ta nắm bàn tay Xin đừng xa lạ ở ngay cõi trần! Chúc tác giả nhiều thành công mới ! VQ |