Thứ bảy, 20/06/2026,


Một ngơ ngác người (Văn Công Hùng) (06/09/2010) 

MỘT NGƠ NGÁC NGƯỜI

 

Văn Công Hùng

 

Ta ngồi lên đá mà mềm

Bên sương mà nhớ bên đêm mà buồn

Ta ngồi đong những hoàng hôn

Vay trời một khắc trôi muôn phận chiều

 

Có người ở tận miền yêu

Ngóng sang hoa súng gặp phiêu diêu tình

Bờ sông một bóng vô hình

Một leo lét đỏ một thình lình xanh

 

Đốt chiều hoa gạo mong manh

Áo em bỗng rực đến thành vu vơ

Đường đê khắc khoải và mơ

Một mai một mốt một ngơ ngác người

 

Thôi xong, nhen lửa và cười

Hình như con mắt vừa rơi xuống hồ...

 

V.C.H


________________

Nhà thơ Văn Công Hùng

 ĐT: 0903 508 358.
E-mail: vanconghungbvh@gmail.com

 

 

 

THÔNG BÁO VỀ LỄ HỘI LỤC BÁT CANH DẦN 2010

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Đao Tuyết Thành - daotuyetthanh@gmail.com - 0123 228 2766 - Phan Long Tân Hội Đan Phượng Hà Nội  (Ngày 7/09/2010 05:16:02 PM)
              ĐTT chăm chú đọc bài thơ này. Cái tứ của bài thơ, tựu chung vào hai chữ “ Vỡ mộng “. Nhưng cái đáng chú ý là ngôn từ của bài rất gai góc, . Cảm xúc của người trong cuộc rất mạnh mẽ . Sự mất mát, hẫng hụt xem ra rất lớn lao.
              Từ chỗ miêu tả ngồi trên đá mà thấy mềm đến thèm một khắc ( không buồn ) để “ trôi muôn phận chiều “
             Rồi “ngóng sang hoa súng…” lại chỉ nhìn thấy “phiêu diêu bóng tình”. Đôi mắt như đã bị mất hồn, nhoà nhạt đi để chỉ còn nhận ra một cái gì “ leo lét đỏ “, “ thình lình xanh “. Một vầng hoa gạo đỏ, nhoà vào áo em rực đỏ.. Mơ hồ, mông lung, khắc khoải quá để đến nỗi thành “ ngơ ngác người “, Cười mà … con mắt rơi xuống hồ !
             Viết về đề tài này, nhiều tác giả có cái cảm nhận khác nhau. Có thể chỉ là buồn + im lặng, Có thể là than thân và trách móc. Có thể là thôi thì thôi …Còn ở bài này, TG quả đã nêu cái cảm xúc vô vọng, đau…đến.“ ngơ ngác người “.
            Và thử đọc kỹ câu kết : lại vẫn “nhen lửa “muốn để níu kéo, vớt vát, rồi lại “ cười “. Cái tiếng cười ở đây nó mới chua chát làm sao ! bi hài làm sao ?
            Không rõ ai ( TG ) hay người đọc nhìn thấy người trong cuộc “ mắt rơi xuống hồ ? Chẳng rõ nữa.!
            Xin bộc bạch đôi điều cảm nhận của mình với bài thơ khá độc đáo này. Liệu có đúng chăng ? Cảm ơn! ĐTT.
  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 7/09/2010 08:35:04 AM)

Lấy chữ của MỘT NGƠ NGÁC NGƯỜI cảm tác

HOÀNG HÔN BUỒN

Leo lét đỏ chiều mong manh
Thình lình hoa súng xanh thành vu vơ
Một người nhớ một người mơ
Hoàng hôn bỗng rực buồn ngơ ngác tình

Phạm Minh Giắng

  MINH TUẤN - ngongiochungtinh@yahoo.com - 0042 0723 661 057 - CỘNG HÒA SÉC  (Ngày 6/09/2010 09:59:08 PM)

Thân họa bài thơ
Một ngơ ngác người của tác giả Văn Công Hùng

BÓNG CƠN MƠ.

Ta ngồi dựa bóng vào mơ
Trường tồn bỗng mỏng ,loang mờ như sương
Mắt chìm vào cõi yêu đương
Hồn mơ chấp chới bên tường năm canh.

Treo tình trên nhánh cây xanh
Nhờ người gìn giữ ,tới cành nở hoa
Ngờ đâu bước gió đi qua
Lá rơi đường lá ,thu ra mùa tàn.

Đốt ngọn bạch lạp dung nhan
Soi đêm run rẩy, trong ngàn nỗi khơi
Ngoài thu lá rụng tơi bời
Thương con đường cũ, một thời có nhau…

Mây mang mơ ước ,niềm đau ?
Gió đem mưa nắng vẽ màu thời gian.
Thì thôi thu đã úa vàng…

MINH TUẤN

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 6/09/2010 04:34:11 PM)

ÔM LÒNG
(Lời vịnh cho bức tranh minh hoạ)

Một giỏ hoa, một nữ nhi
Ôm lòng hoài nhớ...Nhớ gì...mênh mông ?
Tóc buông da phấn môi hồng
Lặng thầm vô vọng giữa đồng trắng... xanh...!

Phạm Tự

Các bài khác: