VỀ BẾN XƯA

Phạm Ánh
Đôi khi tìm nắng trong mưa
Tìm dịu ngọt giữa cay chua giận hờn
Biển khơi sao cạn nỗi buồn
Nghìn trùng dáng núi mỏi mòn nỗi đau.
Lơ ngơ râu tóc ngã màu
Đã “tri thiên mệnh” còn câu mây trời
Vụng về đành vậy em ơi
Dẫu vô tích sự vẫn người yêu thương.
Tìm trong nắng gió tha hương
Một chiều bình lặng mảnh vườn chân quê
Cánh cò khẽ chạm bờ tre
Em ơi nỗi nhớ anh về bến xưa.
P.A
____________
Tác giả Phạm Ánh. Hội VHNT Bình Định
Email: phamanh_hvn@yahoo.com.vn
103- Phan Bội Châu- Qui Nhơn- Bình Định
Thông báo về Lễ hội lục bát Canh Dần 2010
|
VỀ LẠI Tôi đi trong nắng vàng thu Gom về âm hưởng lời ru đầu đời Giọt yêu theo nước dòng trôi Nét người xưa ấy ẩn nơi cuối mùa... Nụ nào như lá sương đưa Chập chờn những tưởng hạt mưa chiều tàn Bến xưa hiu vắng quán hàng Con đò về lại ... yên hàn ngày mong ! NGUYỄN XUÂN HUY
LỤC BÁT CON CÒ
Con Cò đi đón cơn dông Bến xưa Cò bỏ. Cò không trở về Cò đi bắt Tép sơn khê "Tri thiên mệnh" mới nhớ về Bến xưa Bến xưa trời đổ cơn mưa Cái Tôm, cái Tép có đưa Cò về? Bao giờ Cò tỉnh cơn mê Cò ơi! Cỏ mọc xanh rì Bến xưa... N.V.H Lấy chữ của VỀ BẾN XƯA cảm tác
BẾN XƯA VÀ NỖI NHỚ
Ở cái đoạn đời “ Tri thiên mệnh “ ấy, tận nơi tha hương đất khách, từng trải biết mấy“ nắng gió “ thăng trầm vẫn có những giây phút lắng lòng trở lại “ Bến xưa “… mới thấy Tình Yêu khó phai và trường tồn trong cõi nhớ thẳm sâu của mỗi con người. Phạm Ánh đã thể hiện tâm trạng sâu kín đó thay cho bao độc giả qua bài thơ lục bát của anh. Từ cõi lặng của riêng mình tác giả lặn vào ý nghĩ, chiêm nghiệm, gắng tìm ra chút ít ấm áp, dịu ngọt – dư vị đã bị mất mát xưa. Nhưng quả là quá hiếm hoi : “ Đôi khi tìm nắng trong mưa. Tìm dịu ngọt giữa cay chua giận hờn ”. Điều không muốn đã lân át điều mong : mưa làm phai nắng và cay chua át vị ngọt ngào ! Sự không thành, giờ được người trong cuộc nhìn nhận bằng đôi mắt bình tĩnh khách quan hơn. Đứng xa nhìn về - đứng ngoài nhìn vào và anh đã tìm ra căn nguyên của nó từ một sự “ giận hờn “ như mưa bóng mây thôi của tuổi trẻ. Có khi chỉ vì một câu nói không vừa lòng, một sự hiểu lầm nho nhỏ nào đó… với một người có lòng tự trọng cao , không nhẫn nhịn … đã để cuộc đời thiệt thòi vĩnh viễn, thiếu trọn vẹn có nhau. Đến giờ nỗi buồn đau ấy với cái giá phải trả tương quan với sự ví von : “ Biển khơi sao cạn nỗi buồn Nghìn trùng dáng núi mỏi mòn nỗi đau “ Câu thơ không cầu kỳ, mà sao thấm thía. Nỗi buồn bao giờ cạn ? Nỗi đau lớn đâu chỉ như dáng núi mà nhân lên tới nghìn lần… Mới một khổ thơ đầu tiên mà tải nặng tâm trạng như thế. Nếu đọc lướt hẳn khó thấu nỗi niềm ! Hoài niệm của thời trẻ trung được tải bằng khúc thơ tình của một cõi lòng giầu cảm xúc, nhưng ở thời điểm hiện tại này liệu ai đọc có thể cảm thông ? Tác giả tự thanh mình cho mình , giờ còn “câu mây trời” ư ? Song biết nói thế nào, cho dễ lọt tai, dễ thấm vào lòng người xưa…mà từ lâu đã lệch theo lối khác… nên đành bám bíu vào câu lục bát gần gũi xưa nay may ra trang trải được phần nào? Và anh vẫn dịu dàng tìm ra một cách khiêm tốn tự chê mình khi phải bám vào “cái cọc” là thơ : “ “Vụng về đành vậy em ơi/ Dẫu vô tích sự vẫn ngời yêu thương “ . Đọc đến đây nghĩ mà tiếc thay cho tác giả. Nếu cái thuở xa “ giận hờn “ấy mà người thơ giải quyết chững chạc thế này thì làm gì đến nỗi ? Song, khôn thì đã “ Tri thiên mệnh “ rồi . Và nếu đạt tình thì chưa chắc đã có bài thơ để ta tâm đắc cảm nhận hôm nay. Chú ý thấy khổ thơ đầu tác giả đi tìm cái rất riêng của tình yêu tuổi trẻ, thì ở khổ cuối được nới rộng ra đó là cái khao khát của một người từng trải dầu dãi ở nơi xa xứ thèm khát không khí yên bình nơi quê hương bản quán : “ Tìm trong nắng gió tha phương Một chiều bình lặng mảnh vườn chân quê “ Chắc chắn ai đã một lần tha phương thôi cũng luôn trùng với ý nghĩ nghĩa tình của tác giả, đó là hướng về gốc gác cội nguồn - Điểm khởi đầu mà ta sinh ra, lớn lên rồi xuất phát. Tác giả đã kích thích trực gíac của ta bằng chấm sáng trắng của cánh cò chạm vào bờ tre xanh rất sinh động, gợi lắm cho muôn nỗi nhớ.Hinh ảnh ấy cất tiếng gọi mọi người hãy hướng về quê hương. Thiêng liêng biết chừng nào khi nơi chôn rau chất chứa biết bao kỉ niệm cuộc đời, có người thân thương, đặc biệt có tình yêu đôi lứa khôn dễ ai quên. “ Về với bến xưa “ không dài, nhưng nhuyễn , đằm sâu, thuần chất lục bát truyền thống. Bài thơ trữ tình thoáng buồn nhưng mênh mang ấn tượng với những ai đang nằm trong nỗi niềm tương tự thi cảnh " Về bến xưa" dù chỉ trong ý nghĩ… NGUYỄN THANH TUYÊN ( Hội viên Hội nhà văn Hải Phòng ) BUỒN CÂM... |