Thứ bảy, 20/06/2026,


Hồn nhiên gửi lại quê nhà (Đặng Khánh Cường) (28/08/2010) 

HỒN NHIÊN GỬI LẠI QUÊ NHÀ

 

Đặng Khánh Cường

 

Hồn nhiên gửi lại quê nhà,

Em lên phố, áo xẻ tà rõ sâu

Bóc đi cái vỏ áo nâu

Nõn nà em mắc lưỡi câu làm mồi

 

Nghìn vàng - cụ Nguyễn Du ơi!

Đấu nào đong hết đầy vơi nỗi niềm

Mỏng tang hai mặt đồng tiền

Làm em sấp ngửa, đảo điên tháng ngày

 

Vui vờ, khóc thật ai hay

Cánh diều quê đã đứt dây mất rồi

 Em như bùn nát chân đồi

Chỉ còn lại một nụ cười búp-bê

 

Phút nông nổi, gái chân quê

Áo hai dây buộc bốn bề bão giông

Sa chân vào kiếp long đong

Sao còn toan tính uốn cong phố chiều?

 

Đ.K.C

 

__________________

Đặng Khánh Cường, ĐT: 0912124025

Đ/c: Bùi Xương Trạch, Thanh Xuân, Hà Nội.

Email: dangkhanhcuong@yahoo.com.vn

Rút từ tập thơ mừng Lễ hội lục bát: Sáu và Tám (Sắp phát hành)

 

 

THÔNG BÁO VỀ LỄ HỘI LỤC BÁT CANH DẦN 2010

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  đinh xuân vinh - xuanvinh1601@gmail.com - 0944590078 - Thị Trấn Ngô Đồng, Giao Thuỷ Nam Định  (Ngày 7/09/2010 07:18:59 PM)

GÁI QUÊ THỜI NAY

Em đi anh ở lại nhà
Áo dài khăn đóng lụa là chôn sâu
Ông bà xưa mặc áo nâu
Thời nay đổi mới chứ đâu giám mồi

Biết rồi ơi hỡi cụ ơi !
“Chữ tài chữ mệnh” sầu rơi nỗi niềm
“Còn non còn nước” còn tiền
Tiền lưng sẵn có thành tiên mỗi ngày

Không tiền nghèo đói ai hay
Thời kỳ mở cửa ngày nay đã rồi
Không còn phải ăn sắn đồi
Xoá đi cái cảnh một thời chăn bê

Nay không còn gái nhà quê
Quần bò áo chẽn chẳng hề sợ giông
“Về nhà đã tạm” thong dong
Tinh chồng nghĩa vợ đã mong sớm chiều.
Xin người chớ có đặt điều

  Nguyễn Xuân Huy - suongbanmai2009@gmail.com - 0984472949 - Ngô Đồng-Giao Thuỷ- Nam Đinh  (Ngày 31/08/2010 01:05:26 PM)


THỜI TRANG EM PHẢI...

Mình ơi , minh nhé ở nhà
Để em lên tỉnh bán hàng phố sâu
Gìơ thì ai nhuộm vải nâu
Mặc theo đồ kiểu, chứ đâu chài mồi !

Mình ơi, này hỡi mình ơi
A còng , thời buổi chẳng vơi nỗi niềm
Cũng vì em bận kiếm tiền
Nuôi con ăn học đầu điên tối ngày...

Chân quê vẫn đẹp vẫn hay
Xin mình đừng tưởng nó bay đi rồi
Cái thời bác...Bính xa xôi
Sao mình cứ thích lụa sồi, mải mê ?

Bây giờ ngay giữa đồng quê
Bao nhiêu mốt mới tứ bề nổi giông
Nhà mình mắc nỗi con đông
Thời trang em phải đòn cong...phố chiều !...

NGUYỄN XUÂN HUY

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 29/08/2010 11:38:47 AM)
TÓC DÀI
Vì đời...ra phố bán duyên
Chân bùn tay lấm mới nên nỗi này !
Phố phường nhiều lúc đắng cay
Nhưng vì khờ dại mà say hết mình.

Say tiền cùng với say tình
Hết say...tỉnh ngộ bóng hình còn chi ?
Nhạt nhoà lệ đẫm bờ mi
Dặm trường phận nước dạt đi trôi về...

Thương đời đen trắng tái tê
Dại nhiều khôn ít... gái quê ấy mà...
Phố phường chốn của người hoa
Em ơi ! Hãy trở về nhà với nhau...

Quê nghèo nghĩa cả bền lâu
Ái ân sớm tối "ruột bầu râu tôm"...
Mặc người má phấn môi son
Em ơi, giữ lấy cái hồn gái quê...

Tóc dài...thoáng gặp đã mê...
Phạm Tự





  Tú Lục Bát - tulucbat@gmail.com -  - Hà Nội  (Ngày 28/08/2010 06:00:18 PM)

Gái quê nhờ nói mấy lời...
Các anh thành phố thương người lắng nghe.
Sướng quen... em chẳng muốn về,
Các anh vẫn rủ vẫn rê em mà...

QUEN MẤT RỒI!

Các anh ơi! đã quen rồi!
Lương tâm chẳng cắn rứt đời khổ đâu!
Chỉ mong ngày tháng qua mau,
Tiền bo kiếm đủ lên tàu về quê.

Anh Danh Tuệ nghĩ một bề,
Chăn nuôi trồng trọt... gái quê quên rồi!
Đã thầm hẹn ước một lời,
Ra đi cứu lấy cuộc đời mong manh.

Có tiền về mở quán... xanh,
Kinh nghiệm thạo thành, tạo việc đàn em.
Đành rằng... như bác Quang Liên,
Phân đi tích lại có nên hành nghề?

Chẳng qua quan niệm... chân quê,
Bao đời... phong kiến vẫn mê cô đầu!
Không cung sao đáp được cầu!
Nước nào cũng có! ta sao không cần?

Con người giỏi đủ mọi phần,
Tài năng đầu óc tay chân... kiếm tiền!
Chân quê trời phú dịu hiền,
Vốn này tự có... chẳng liên ngân hàng!

Đôi lời trăn trở... nói ngang,
Cổ truyền nghề ấy... bỏ làng em theo.
Chê thì chê... áo em nghèo,
Hở ra là nghía nheo nheo mắt liền!

Bỏ đi đạo đức giả... tiền,
Cuộc đời lại thấy lên tiên ngay mà!
Đôi lời tâm huyết xót xa,
Anh ơi! quên ở lại nhà, em quen...

Tú Lục Bát

  Trần Quang Liên - quanglien8119304@.vnn.vn - 0976 752 601 - Đan Phượng-Hà Nội  (Ngày 29/08/2010 12:30:21 AM)

HỒN NHIÊN GỬI LẠI QUÊ NHÀ – BÀI THƠ HẬU “CHÂN QUÊ”

Trần Quang Liên

 

Ngày trước “em” của Nguyễn Bính ra tỉnh lên phố chắc phải hàng ngày đường nên tác giả phải “đợi em ở mãi con đê đầu làng”. Bây giờ làng cũng đã lên phố. Phố chẳng còn xa lạ gì với người quê. Cuộc sống thời kinh tế thị trường mở rộng, văn minh hiện đại nhưng cũng cuốn đi nhiều thứ. Những khu công nghiệp lấn dần cảnh thôn dã đồng quê. Người quê thiếu ruộng bươn trải trăm thứ nghề kiếm sống. Phong tục, lối sống nhiều biến đổi theo trào lưu. Những giá trị nhân văn mai một ít nhiều…

 

”Hồn nhiên gửi lại quê nhà
Em ra phố áo xẻ tà rõ sâu”

 

Cô gái quê trong trắng bỏ lại cái hồn nhiên thơ mộng vô tư để ra phố kiếm tiền. Cô ăn vận theo “mốt”, hợp thời cốt cho bắt mắt, cho vừa lòng khách. Áo xẻ tà mà xẻ “rõ sâu”- rõ sâu nhưng không thiếu vải. Ngày trước tích chèo Thị Mầu lên chùa lả lơi mớ bảy mớ ba múa quạt dang rộng tay không khép nách đã là quá đáng.

 

Bây giờ múa hát, hội thảo, thậm chí đi lễ chùa đầy rẫy cảnh hở hang “thiếu vải”! Cái xót xa đau lòng ở chỗ là phải “bóc” đi (bóc vỏ cây tất chảy nhựa, bóc da bóc thịt chắc chảy máu) cái giá trị thật của mình, cái nâu sồng chân chất chân quê để khoác lên, trang điểm vào cho được vẻ nõn nà để làm mồi câu khách!

 

“Bóc đi cái vỏ áo nâu

Nõn là em mắc lưỡi câu làm mồi”

 

Chao đảo vì đồng tiền, đồng tiền lật em “sấp ngửa”, phải nhắm mắt để đánh mất cái quý giá của chính mình. Tôi đã có dịp chuyện trò với tác giả (ĐKC), anh đọc thơ và tâm sự.

 

Một lần qua phố, trước nhà hàng đèn mầu xanh đỏ, một cô gái trang phục gái ba chăm chú nhìn anh rồi hỏi: chú C… Chú có nhớ ra cháu không? Anh ngơ ngác chưa kịp trả lời thì cô gái đã: Cháu là N. con mẹ K. xóm Chùa… quê ta. Chú không nhận ra cháu ư?... Mẹ chết, cháu ở với bà ngoại, bà cũng mất rồi, cháu còn phải nuôi em gái đang học…

 

“Nghìn vàng – cụ Nguyễn Du ơi

Đấu nào đông hết đầy vơi nỗi niềm”

 

Tác giả thốt lên tiếng kêu hay chính là tiếng kêu than thân trách phận của cô gái ?
Nỗi niềm cay đắng ấy lấy đấu nào đong được! “Sầu đong càng lắc càng đầy“ – Kiều…
Suy cho cùng thì thân phận cô gái cũng chỉ là một trong muôn ngàn nạn nhân xã hội trong cơn sóng thị trường. Không phải em không đau khổ, không hối tiếc, vui gượng, khóc thầm – (vui là vui gượng kẻo là - Kiều):

“Vui vờ khóc thật ai hay

cánh diều quê đã đứt dây mất rồi”

 

Tác giả thương cảm chia sẻ tâm trạng cùng cô gái: Cánh diều quê vi vút trong chiều bay bổng giờ đã đứt dây rồi “một liều ba bảy cũng liều/ cầm bằng con trẻ chơi diều đứt dây-ca dao”. Cánh diều đứt dây mặc cho gió thổi trôi dạt biết về nơi nao.

 

“Em như bùn nát chân đồi

Chỉ còn lại một nụ cười búp bê”.

 

Ai đã làm cho em thành “bùn nát chân đồi” ? Chân đồi nát thành bùn họa chỉ có voi giẫm hổ quần! Đau đớn biến em thành người vô cảm “ chỉ còn lại một nụ cười búp bê” . Nụ cười búp bê có xác không hồn !

 

ĐKC than phiền:

“Phút nông nổi, gái chân quê

Áo hai dây buộc bốn bề bão giông”

 

Áo hai dây, áo hai dây mỏng manh như cánh chuồn làm sao chống được bốn bề (những bốn bề) bão giông. Bão giông này chắc không phải ai khác là các đại gia nhiều tiền lắm của rửng mỡ chơi trò trống bỏi.

 

Trở lại “Chân quê” của Nguyễn Bính thời trước mất đi: Cái yếm lụa sồi, cái dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen những trang phục truyền thống là “khổ tôi” là đau xót lắm rồi. Ngày nay thời trang văn minh hiện đại cần có để hòa nhập chứ không thể hòa tan mất thuần phong mỹ tục và giá trị nhân văn. Trong quá trình phát triển, chọn lọc phải mãi giữ được truyền thống dân tộc, nét đẹp Chân quê.

 

Mong cho mỗi gia đình là một tổ ấm trong xã hội. Với bài thơ “Hồn nhiên gửi lại quê nhà” ngọt ngào mà chua xót, ĐKC đã gieo vào lòng người đọc nỗi ưu tư trăn trở, cảm thông, cảnh tỉnh, để xã hội lành mạnh vui tươi, công bằng, bác ái… Mọi người sống bằng trí tuệ, sức lực và lương tâm của chính mình.

 

Có thể xem “Hồn nhiên gửi lại quê nhà” là hậu Chân quê. (T.Q.L)

 

  Lê Danh Tuệ - tueledanh@yahoo.com.vn - 0975108467 - Ngô quyền- Hà đông- Hà Nội  (Ngày 28/08/2010 05:55:45 PM)

VỀ ĐI EM

Bố mẹ em chia tay nhau
Em buồn... tính chuyện mau mau bán mình
Với ai mắt cũng đưa tình
Với ai em cũng "Yêu anh nhất đời"

Em thành một thứ đồ chơi
Em quen với tiếng chào mời lầu xanh
Em vui với rượu Sâm Panh
Có tiền - gần gũi, hết thành xa xôi

Về đi em, về đi thôi
Năng trồng cây trái, chăn nuôi gia cầm
Miệng cười em vẫn duyên thầm
Rồi đời em lại xanh mầm tương lai

Đừng nên mơ một mộng hai
Kẻo rồi tỉnh giấc mơ dài vẫn không
Về quê với áo nâu sồng
Với căn nhà nhỏ, cánh đồng quê hương./.
Lê Danh Tuệ

Các bài khác: