HỒN NHIÊN GỬI LẠI QUÊ NHÀ

Đặng Khánh Cường
Hồn nhiên gửi lại quê nhà,
Em lên phố, áo xẻ tà rõ sâu
Bóc đi cái vỏ áo nâu
Nõn nà em mắc lưỡi câu làm mồi
Nghìn vàng - cụ Nguyễn Du ơi!
Đấu nào đong hết đầy vơi nỗi niềm
Mỏng tang hai mặt đồng tiền
Làm em sấp ngửa, đảo điên tháng ngày
Vui vờ, khóc thật ai hay
Cánh diều quê đã đứt dây mất rồi
Em như bùn nát chân đồi
Chỉ còn lại một nụ cười búp-bê
Phút nông nổi, gái chân quê
Áo hai dây buộc bốn bề bão giông
Sa chân vào kiếp long đong
Sao còn toan tính uốn cong phố chiều?
Đ.K.C
__________________
Đặng Khánh Cường, ĐT: 0912124025
Đ/c: Bùi Xương Trạch, Thanh Xuân, Hà Nội.
Email: dangkhanhcuong@yahoo.com.vn
Rút từ tập thơ mừng Lễ hội lục bát: Sáu và Tám (Sắp phát hành)
THÔNG BÁO VỀ LỄ HỘI LỤC BÁT CANH DẦN 2010
|
GÁI QUÊ THỜI NAY
TÓC DÀI
Vì đời...ra phố bán duyên Chân bùn tay lấm mới nên nỗi này ! Phố phường nhiều lúc đắng cay Nhưng vì khờ dại mà say hết mình. Say tiền cùng với say tình Hết say...tỉnh ngộ bóng hình còn chi ? Nhạt nhoà lệ đẫm bờ mi Dặm trường phận nước dạt đi trôi về... Thương đời đen trắng tái tê Dại nhiều khôn ít... gái quê ấy mà... Phố phường chốn của người hoa Em ơi ! Hãy trở về nhà với nhau... Quê nghèo nghĩa cả bền lâu Ái ân sớm tối "ruột bầu râu tôm"... Mặc người má phấn môi son Em ơi, giữ lấy cái hồn gái quê... Tóc dài...thoáng gặp đã mê... Phạm Tự Gái quê nhờ nói mấy lời... HỒN NHIÊN GỬI LẠI QUÊ NHÀ – BÀI THƠ HẬU “CHÂN QUÊ” Trần Quang Liên Ngày trước “em” của Nguyễn Bính ra tỉnh lên phố chắc phải hàng ngày đường nên tác giả phải “đợi em ở mãi con đê đầu làng”. Bây giờ làng cũng đã lên phố. Phố chẳng còn xa lạ gì với người quê. Cuộc sống thời kinh tế thị trường mở rộng, văn minh hiện đại nhưng cũng cuốn đi nhiều thứ. Những khu công nghiệp lấn dần cảnh thôn dã đồng quê. Người quê thiếu ruộng bươn trải trăm thứ nghề kiếm sống. Phong tục, lối sống nhiều biến đổi theo trào lưu. Những giá trị nhân văn mai một ít nhiều… ”Hồn nhiên gửi lại quê nhà Cô gái quê trong trắng bỏ lại cái hồn nhiên thơ mộng vô tư để ra phố kiếm tiền. Cô ăn vận theo “mốt”, hợp thời cốt cho bắt mắt, cho vừa lòng khách. Áo xẻ tà mà xẻ “rõ sâu”- rõ sâu nhưng không thiếu vải. Ngày trước tích chèo Thị Mầu lên chùa lả lơi mớ bảy mớ ba múa quạt dang rộng tay không khép nách đã là quá đáng. Bây giờ múa hát, hội thảo, thậm chí đi lễ chùa đầy rẫy cảnh hở hang “thiếu vải”! Cái xót xa đau lòng ở chỗ là phải “bóc” đi (bóc vỏ cây tất chảy nhựa, bóc da bóc thịt chắc chảy máu) cái giá trị thật của mình, cái nâu sồng chân chất chân quê để khoác lên, trang điểm vào cho được vẻ nõn nà để làm mồi câu khách! “Bóc đi cái vỏ áo nâu Nõn là em mắc lưỡi câu làm mồi” Chao đảo vì đồng tiền, đồng tiền lật em “sấp ngửa”, phải nhắm mắt để đánh mất cái quý giá của chính mình. Tôi đã có dịp chuyện trò với tác giả (ĐKC), anh đọc thơ và tâm sự. Một lần qua phố, trước nhà hàng đèn mầu xanh đỏ, một cô gái trang phục gái ba chăm chú nhìn anh rồi hỏi: chú C… Chú có nhớ ra cháu không? Anh ngơ ngác chưa kịp trả lời thì cô gái đã: Cháu là N. con mẹ K. xóm Chùa… quê ta. Chú không nhận ra cháu ư?... Mẹ chết, cháu ở với bà ngoại, bà cũng mất rồi, cháu còn phải nuôi em gái đang học… “Nghìn vàng – cụ Nguyễn Du ơi Đấu nào đông hết đầy vơi nỗi niềm” Tác giả thốt lên tiếng kêu hay chính là tiếng kêu than thân trách phận của cô gái ? “Vui vờ khóc thật ai hay cánh diều quê đã đứt dây mất rồi” Tác giả thương cảm chia sẻ tâm trạng cùng cô gái: Cánh diều quê vi vút trong chiều bay bổng giờ đã đứt dây rồi “một liều ba bảy cũng liều/ cầm bằng con trẻ chơi diều đứt dây-ca dao”. Cánh diều đứt dây mặc cho gió thổi trôi dạt biết về nơi nao. “Em như bùn nát chân đồi Chỉ còn lại một nụ cười búp bê”. Ai đã làm cho em thành “bùn nát chân đồi” ? Chân đồi nát thành bùn họa chỉ có voi giẫm hổ quần! Đau đớn biến em thành người vô cảm “ chỉ còn lại một nụ cười búp bê” . Nụ cười búp bê có xác không hồn ! ĐKC than phiền: “Phút nông nổi, gái chân quê Áo hai dây buộc bốn bề bão giông” Áo hai dây, áo hai dây mỏng manh như cánh chuồn làm sao chống được bốn bề (những bốn bề) bão giông. Bão giông này chắc không phải ai khác là các đại gia nhiều tiền lắm của rửng mỡ chơi trò trống bỏi. Trở lại “Chân quê” của Nguyễn Bính thời trước mất đi: Cái yếm lụa sồi, cái dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen những trang phục truyền thống là “khổ tôi” là đau xót lắm rồi. Ngày nay thời trang văn minh hiện đại cần có để hòa nhập chứ không thể hòa tan mất thuần phong mỹ tục và giá trị nhân văn. Trong quá trình phát triển, chọn lọc phải mãi giữ được truyền thống dân tộc, nét đẹp Chân quê. Mong cho mỗi gia đình là một tổ ấm trong xã hội. Với bài thơ “Hồn nhiên gửi lại quê nhà” ngọt ngào mà chua xót, ĐKC đã gieo vào lòng người đọc nỗi ưu tư trăn trở, cảm thông, cảnh tỉnh, để xã hội lành mạnh vui tươi, công bằng, bác ái… Mọi người sống bằng trí tuệ, sức lực và lương tâm của chính mình. Có thể xem “Hồn nhiên gửi lại quê nhà” là hậu Chân quê. (T.Q.L)
VỀ ĐI EM Bố mẹ em chia tay nhau |