LỬA THỊ MẦU

Ngô Xuân Thanh
Đong đưa váy cộc sân chùa
Chân trần bơi khoả vào mùa khát khao
Lung liêng táo chín trên cao
Vẫn là táo của ngày nào nguyên sơ
Cơn tình mờ mắt gái tơ
Mong cho táo rụng, ngồi chờ, còn lâu!
Áo sồng cũng giống áo nâu
Sân chùa có khác gì đâu… vườn nhà
Bõ công rình rập vào ra
Trốn cha trốn mẹ la cà bấy nay.
Kệ chuông, kệ mõ, kệ thày
Lại đây ăn trái táo này cùng em!
Tội chi nuốt nước miếng thèm
Không ăn thì cũng bị em... ''bắt đền''!
Chuông chùa một sáng như rên
Lửa tình Mầu Thị đốt đền... Thiện tai!!!
N.X.T
______________
Tác giả Ngô xuân Thanh. ĐT: 01238476960
Địa chỉ : số 10, t21, pThống
Email: binhthanhnd@gmail.com
Ban biên tập: Hân hạnh đón chào Tác giả mới của Lucbat.com
Chúc Bạn mạnh khoẻ và thường xuyên đến với trang thơ này
|
MẦU LÀ...
VỚI THỊ MẦU
"Bình thảo" em hát say mê Không "cưa" được tiểu em về gặp Nô "Trống chiêng" em đánh tha hồ Bỗng đâu mắc chứng "bụng to không chồng" Bao năm oán phận má hồng Ván em đóng lạc thuyền rồng xót sa "Thương thay cho phận đàn bà" Thèm của chua quá người ta chê cười Ngày nay có biết bao người Lẳng lơ, xinh đẹp vui tươi...như Mầu Nếu như không có Thị Mầu Thì nàng Thị Kính tìm đâu ..."Niết bàn"? L.D.T Xin được góp thêm với TG Ngô Xuân Thanh một chút cảm nhận về nhân vật nổi tiếng của chiếu chèo truyền thống này dưới góc độ suy nghĩ của nhân vật chính ( vì LH có cảm giác rằng dù TM đã gây ra bao oan khiên cho TK nhưng nàng cũng không nỡ óan trách mà chỉ thêm xót xa cho thân phận nữ nhi dưới xã hội PK mà thôi ) . Cảm ơn tác giả về bài thơ đã diễn đạt rất đúng thần thái của nhân vật, chắc TG là người mê và am hiểu về bộ môn nghệ thuật rất gần với thơ lục bát này.Chúc TG vui khỏe và có thêm nhiều sáng tác mới
Đề tài cổ điển với Sân khấu và Nghệ thuật Dân gian mà TG Ngô Xuân Thanh khai thác bằng bút pháp mới thể hiện bằng nhiều câu vừa hay vừa lạ rất hợp với tính cách đa tình của Thị Màu xưa.
Thị Màu mê muội đã vơ đũa cả nắm : " Áo sồng cũng giống áo nâu Sân chùa có khác gì đâu... vườn nhà" Lại còn suy bụng ta ra bụng người nữa chứ : " Tội chi nuốt nước miếng thèm Không ăn thì cũng bị em " bắt đền "! Hay thật, "bắt đền" bị nhốt trong ngoặc kép. Nếu có thể nhốt nốt " không ăn " bằng cái khoá tế nhị ấy luôn, sẽ thú vị thêm chăng ? Và chất lửa tình rừng rực ấy đã cháy chùa còn bén sang cả đền nữa. Không vô lí, bởi đám cháy quá lớn...lan cả tới nhiều đời sau. Không thể cứu hoả, không thể dập tắt được bản sắc nghệ thuật dân gian ! Cái mà ta đang từng ngày gìn giữ như thơ lục bát chẳng hạn. Vâng, xin chúng ta thửong thức câu cuối cùng : " Chuông chùa một sáng như rên Lửa tình Mầu Thị đốt đền ... Thiên tai !!! " Tiếng chuông chùa thường thong thả về cuối có lúc đổ hồi rồi lan văng vẳng vào thinh không. Thế mà ở đây " như rên" . Sự liên tưởng sao mà tài tình. Đó là tiếng ngũ liên giục giã cứu hỏa . Hay , hay quá. Tôi là người quê NĐ trong lòng đang phấn chấn về kết quả thi Đại học năm nay của Tỉnh nhà. Lại thêm một năm nữa đứng đầu Toàn quốc về kết quả đỗ vào Đại học. Giờ đọc Lửa Thị Màu có cảm giác tự hào về chiếu chèo Nam Định xưa. Và thú vị hơn là có một đồng hương Ngô Xuân Thanh viết về Lửa tình tự ngàn xưa sao mà hay đến vậy ! XIN CHÚC MỪNG TÁC GIẢ QUA VÀI DÒNG CẢM NHẬN Nguyễn Thanh Tuyên - Hải Phòng Thân họa bài thơ (LỬA THỊ MẦU ) Của bạn Ngô Xuân Thanh /chúc bạn vui TÌNH THỊ MẦU Em nào có khác chi ai Áo mặc hai vạt ,hoa cài mấy mơ Trời cao lộng gió xuân tơ Em lên chùa lễ , tình cờ mộng tung. Giữa làng chùa đã khoanh vùng Nắng đa rụng lá,gió rung táo cành. Kệ kinh dẫn tiểu xuân xanh Chổi va lung liếng ,quét mành tương tư . Nắm quen , tiểu mặt đỏ rừ Mời trầu cánh phượng ,cứ như mất hồn Bỏ bùa ánh mắt mớn chơn Thì như phải gió ,mặc hồn lẳng lơ. Kệ kinh vò rối dạ tơ Áo nâu làm cháy sững sờ trời trưa Lần gặp bởi vị táo chua Mà ra lỡ dở …trăm mùa thở than. MINH TUẤN |