PHỐ

Phạm Trung Kiên
Xin về bên những phố xa
những cây bàng của chiều Hà Nội thu
lòng ta ngọn gió ru ru
con chim sẻ đậu thu lu mái nhà
phố nằm trong những bài ca
bao nhiêu là nắng chảy ra sông Hồng
phù sa mùa đục mùa trong
bồi hồi cứ chảy giữa lòng người đi.
Hà Nội ơi rất nhiều khi
đêm nằm mơ phố đang đi rì rào
vườn ai hoa sữa ngọt ngào
ngạt căn gác vắng lao xao cùng mùa
em đi với bạn về chưa
tóc em kìa một cơn mưa ướt rồi
tình yêu thứ nhất của tôi
như sông Hồng đã chìm trôi cánh buồm
nơi ta có những chiều buồn
đạp xe trên những con đường liu riu
ngồi trong quán vắng đìu hiu
nhìn từng chiếc lá bé xiu rụng đầy
lòng hoang như sóng Hồ Tây
áo ai bay trắng như mây thì thầm.
Về từng ô cửa lặng câm
phố xa ngày tháng cứ trầm lên rêu
lá bàng cứ đỏ buổi chiều
và những mái ngói liêu xiêu trong trời
ngôi nhà nào có em tôi
ngôi nhà nào có tôi ngồi im nghe
hình như tiếng guốc trên hè
trong mắt chiều có cành me lả buồn.
Hà Nội ơi một chiều buông
bây giờ ta ở trên đường phố nao
ngồi mơ những buổi chiều nào
em ơi gió cứ lao xao trong trời
ta và ngày tháng cùng rơi
tuổi hai mươi đã xa rồi phải không?
Ngày mai phố xá lập đông
đuổi hồn ra tận sông Hồng trôi trôi...
Xa rồi ừ nhỉ xa rồi…
(28/10/2005)
P.T.K.
---------------
Tác giả Phạm Trung Kiên
Điện thoại: 0985603698
Email: phamtrungkien111@yahoo.com
|
PHỐ XƯA ... NAY ? Phố xưa quen thuộc tiếng tầm Phố xưa đầm ấm điệu trầm giọng...yêu Phố xưa thanh lịch dáng Kiều Phố xưa mái cổ lớp nhiều rêu phong ! Phố xưa gánh những long đong Của năm tháng, của tấm lòng đó đây Phố xưa nhớ những hàng cây Tiếng ve thẩm thấu tình say đi về ! Phố xưa rộn rã nghiệp nghề Bước từ cổ tích nụ huề ngàn thưa ... Phố xưa thoáng nét hương đưa Cửa ô vườn mộng mới vừa tinh khôi ! Phố xưa dìu dắt hồn tôi Trận đồ , nay phố đường trôi ... mịt mùng ! NGUYỄN XUÂN HUY
Đọc bài thơ " Phố " tôi đồng thuận ngay với nhận đinh của chị Liên Hương về chất hội họa trong thơ Phạm Trung Kiên. Tâm tưởng ta bỗng hiện lên tranh Bùi Xuân Phái về Hà Nội phố. Ở đây ngoài sắc màu không gian, ta còn bắt gặp cảnh động, hương vị , đặc biệt là hoài niệm tình yêu nao nao của tác giả với người, với Thủ đô Hà Nội một thời đẹp đẽ từng qua.
Tôi cẩn thận gõ vào ô Tìm kiếm tên tác giả, và tôi đã gặp anh ở mục Tác giả tác phẩm. Chưa đọc hết thơ tự chọn, nhưng bài nào tôi cũng thích. Không cầu kì mà tài hoa.Tiềm năng trữ lượng rất dồi dào.Chắc chắn lâu dài anh còn đóng góp kho tàng lục bát nhiều tác phẩm lớn về chất hiện đại cho thể loại thơ truyền thống này. Anh mới sinh năm 1978 - Thời gian đang nhiệt tình ủng hộ anh, ủng hộ cả sự chờ đợi của cá nhân độc giả là tôi nữa. Đọc " Phố ", những câu cảm thấy của người viết sao mà độc đáo thế : " ...Bao nhiều là nắng chảy ra sông hồng/ phù sa mùa đục mùa trong/ bồi hồi cứ chảy giữa lòng người đi ". Hay những từ không lạ mà đắt giá " lòng hoang, thì thầm" ở câu " Lòng hoang như sóng Hồ Tây/ Áo ai bay trắng như mây thì thầm ". ... Ở câu kết thả cho người đọc sự liên tưởng khá đa tầng : " Ngày mai phố xá lập đông Đuổi hồn ra tận sông Hồng trôi trôi ..." Thơ anh lắng thế trong lòng tôi. Rất tiếc tôi vừa nhận được nhắn tin người thân bị mệt, làm nghề Y nên phải ngừng lời... Thật sự luôn muốn được đọc nhiều thơ của Phạm Trung Kiên. Đó là lời của một người yêu lục bát, chân tình Bs Nguyễn Thanh Tuyên - Hải Phòng Thân họa bài thơ (Phố ) của bạn (Phạm Trung Kiên)chúc bạn vui vẻ
Cảm ơn PTK đã cho LH trở lại HN với trọn vẹn cảm xúc gắn liền một thời đẹp nhất trong cuộc đời mình. Ai đã từng lớn lên ở HN hẳn sẽ có cùng cảm xúc với LH khi đọc bài thơ này. PTK đã chuyển tải chính xác một trạng thái khó nói bằng lời như thế bằng nét chấm phá tài hoa không chỉ bằng thơ mà còn bằng nét cọ của một họa sỹ. Cảm ơn PTK , chúc bạn có thêm nhiều bài thơ hay như vậy nữa nhé!
Liên Hương
MỘT LẦN VỚI PHỐ
Phố nay đã khác xưa rồi... Những toà cao ốc đứng ngồi bên nhau Dọc ngang muôn sắc muôn mầu Người xe tấp nập nghèo giầu lạ quen. Điện trời sáng cả ngày đêm Bán mua đong đếm bon chen giữa đời Xôn xao ánh mắt nụ cười Gần xa hò hẹn nói lời thương yêu ! Vui sao nhẹ bước cuối chiều Bên em thủ thỉ bao điều suy tư ? Phố phường chớm lạnh tiết thu Cơn mưa bất chợt...đến từ lòng em... Phòng khuê huyền ảo ánh đèn Trào dâng hạnh phúc êm đềm...mộng... mơ...! Tình đời vương vấn ý thơ Một lần với phố...ngẩn ngơ...để lòng...!? Phạm Tự NHỚ |