GỬI NGƯỜI BỎ LỚP
Ngô Văn Tuấn
Em từ Hà Tĩnh vô đây
Xa sông La, lấy đất này quê hương
Tuổi đôi mươi với mái trường
Hẳn là chưa có bạn đường - nên tôi...
Bước chân ai để bồi hồi
Con đường cát nóng, ngọn đồi nắng rang
Trường xa bởi lẽ trường làng
Em thương lớp học tôi càng thương hơn.
Rồi từ hôm ấy cô đơn
Con đường cát trắng vắng sông La về
Sân trường vắng tiếng “a… ê…”
Ngỡ em ngã bịnh tôi đê mê sầu
Thương câu ví dặm lắng sâu
“Ai đi mô đó…” lời đâu nhói lòng
Ngày ngày tôi cứ hoài trông
Con đường cát nóng, bóng sông quê nhà
Thế rồi… tin mới xót xa
Sông La đã bỏ trường ta đi rồi
Chỉ vì một chuyện thường thôi
Em không chịu nổi đường đồi nắng rang
Em không chịu nổi trường làng
Mùa mưa mái dột nước tràn tận chân
Nghĩ buồn, tôi lại thương thân,
Thương trường mái dột, xa gần thương em
Thương sông quê mẹ êm đềm
Nổi chi sóng gió để em đi rồi
Ngẫn ngơ tôi đến bên đồi
Con đường nắng ấm bồi hồi dấu chân
Tiếng chim thảng thốt xa gần
Tôi ngơ ngẫn hỏi - buồn thân phận nào?
N.V.T
___________
Tác giả Ngô Văn Tuấn
La Gi- Bình Thuận- ĐT :0909583705
Email :lagi_vantuan@yahoo.com.vn
|
Em đi Gửi bạn Ngô văn Tuấn |