THU YÊU
Đặng Diệu Thoa
Gió nâng tiếng sáo vang lừng
Tiếng ve chìm nghỉm lưng chừng heo may
Lá vàng xào xạc đâu đây
Hồ thu loãng bóng liễu gầy mảnh mai.
Ngỡ ngàng chiếc lá thu phai
Nhởn nhơ đậu lén bờ vai một chiều
Bất ngờ tim dạo khúc yêu
Bầu hương sữa nghẹn giấu điều đắm say.
Lối về xao xác me bay
Hồn buông neo giữa tháng ngày ngây thơ
Chạm môi e ấp dại khờ
Chập chờn ở cuối cơn mơ nồng nàn.
Thơ tình viết chẳng đẫy trang
Mà ngân ngấn mắt lá vàng có hay?
Thềm xưa lá vẫn rơi đầy
Nào khô thương mến chất dày nhớ nhung.
Ai mang thu đến sánh cùng
Dìu em ra khỏi một vùng Thầm yêu!
Đ.D.T
___________________________
Tác giả Đặng Diệu Thoa, Tp.Ninh Bình
Điện thoại: 0942987979
Email: dangdieuthoa@yahoo.com.vn
Mời các tác giả tham gia xuất bản sách năm Canh Dần'
“Danh sách các tác giả đã đăng ký tham gia xuất bản”
|
@ Diệu Thoa!
NGHỆ THUẬT TRONG THƠ LỤC BÁT CỦA DIỆU THOA
Tôi chưa hề gặp Diệu Thoa, nhưng nhìn nhận tốc độ và trình tự của " Thu yêu " tôi thầm nghĩ chị có dáng đi thong thả, uyển chuyển trong cái lối nhỏ, tận ngõ ngách... của riêng mình. Người phụ nữ như thế thường có " Số nhàn ", chẳng rõ phỏng đoán ấy đúng hay sai ? Điều trên đã không cho phép thưởng thức vội vàng , chính tác phẩm bắt tôi chỉ được bước lững thững qua cổng mùa thu trong thơ chị. Một mùa thu sao mà mượt mà, khao khát yêu và day dứt nhớ...đến vậy ! Chạm vào hai giác quan của tôi sớm nhất đó là " tiếng sáo vang lừng/ xào xạc lá vàng bay " và " Hồ thu loãng bóng liễu gày mảnh mai ". Đặc tả về mùa thu nếu chỉ kể tả, với một cô giáo dạy văn đâu có khó khăn. Nhưng tinh ý thấy " vang lừng " (âm thanh có cường độ to, trên tận tầng không ) được xuất hiện trước, còn"xào xạc" nghe thấy sau. Hay hồ thu lăn tăn gợn sóng đã làm hình ảnh trên mặt nước không còn ke nét ''loãng bóng liễu gầy.." cho thấy chị thấu thị kĩ lưỡng và không hề dễ dãi khi sắp đặt từng con chữ sao cho đúng vị trí thích hợp của nó. Ở khổ đầu ta còn gặp tiếng ve, nhưng tồn tại trong tâm tưởng. Bởi nó đã " chìm nghỉm ", lắng sâu rồi khi mùa đã chớm heo may. Song, đây mới là động tác kéo " phông màn sân khấu " trước khi bước sang chương hồi chính của " Thu yêu ". " Ngỡ ngàng chiếc lá thu phai Nhởn nhơ đậu lén bờ vai một chiều " Không gian đã mở ra ở khổ 1, còn đây là thời gian. Theo tôi chưa dừng ở đó. Bởi dại gì mà nữ sĩ này đã dùng " lá vàng" ở trên lại còn lặp lại " lá thu phai " làm gì? Thật vậy, " Nhởn nhơ đậu lén '' chứng minh cho thiển nghĩ của tôi có lí. "Nhởn nhơ " quá trêu ngươi. Còn " đậu lén bờ vai ", có lẽ người phụ nữ sau này mới phát hiện ra sự có mặt của nó qua trạng từ " lén "này. Phải chăng chiếc lá thu phai làm ẩn dụ cho sợi tóc đã chuyển màu ? Nếu đúng vậy, Diệu Thoa đã hoá thân vào một phụ nữ tuổi ngả sang thu để tiếc nuối một thời bắt đầu của nồng nàn hoa lửa ? Sự chuyển màu của thời gian ấy tác động trực tiếp làm cho con tim xốn xang dạo khúc tình, kích thích dữ dội vào cảm xúc : " Bầu hương sữa nghẹn dấu điều đắm say " Sao ngữ cảnh mùa thu mà tác giả không dùng hương hoa sữa nhỉ ? Cũng sực nức nồng nàn loang toả một vùng chứ? Mà chị lại dùng " bầu "? Ngẫm ngợi về động từ ' nghẹn " tiếp đó tôi mới vỡ ra. Thế đấy, chỉ ở tác giả nữ mói viết được như thế, mà người ta vẫn thường khen là thơ " giầu nữ tính " là vậy. Ai chẳng hiểu " rỗng, lép " thì khó mà gây nghẹn. Mà chỉ có thể nghẹn khi đã "căng đầy"... Tới đây từ " bầu " dường như đã có đáp án thoả đáng... Có một số nguyên nhân dẫn tới " bầu hương sữa nghẹn"... Nhưng ở đây chắc chắn xuất phát nguyên nhân "cảm xúc" giúp Diệu Thoa đã liên tưởng sáng tạo được một câu thơ thật thần tình , đáng ghi vào bộ nhớ ! Tôi vẫn ngất ngây, chậm rãi bước, có lúc choáng ngợp của tình thu trót chợp mắt quên lãng một vài chi tiết trong thơ. Sực tỉnh thì bắt gặp " Chạm môi e ấp dại khờ/ Chập chờn ở cuối cơn mơ nồng nàn ". Thật trong trẻo, chưa dày dạn mới e ấp. Chính kỉ niệm thuở ban đầu ấy mới hay lặp lại trong mơ. Bài thơ vẫn tuân thủ nếp tuần tự trong sự dàn dựng của chị. Và chính chị cũng âng ấng lệ qua khoé mắt đấy thôi. Tác giả có cảm động thì người đọc mới xúc động, không sai : " Thơ tình viết chẳng đẫy trang/ Mà ngân ngấn mắt lá vàng có hay ". Qua cổng lâu rồi, giờ đã chạm tới " thềm" kỉ niệm xưa . Độc giả đột ngột gặp : " Thềm xưa lá vẫn rơi đầy/ Nào khô thương mến, chất dày nhớ nhung ". Nhịp câu 8 : 4/4 thật đăng đối. Những lớp lá "thời gian" chất đầy thềm cũ chỉ làm dày lên nỗi nhớ nhung, và sự thương mến vẫn tươi thắm nguyên xanh. Đọc đến đây người bình chẳng dám khen tác giả nữa, sợ thừa! Tôi đang lo lo tiếc tiếc khi tấm màn nhung sắp khép lại thì : " Ai mang thu đến sánh cùng Dìu em ra khỏi một vùng Thầm yêu . " Thầm yêu. Viết hoa? Ai yêu lucbat.com không lạ. Nhưng qua 2 từ " sánh" và " Dìu " tôi bất chợt liên tưởng ngồ ngộ, không có biết có trúng ý tác giả Diêu Thoa không? Đó là sau sánh lễ sẽ tiến đến hôn lễ. Xin bạn đọc cùng tôi dừng lại chốc lát nghĩ về một bữa tiệc Vu qui. Sẽ nghĩ đến vòng tay của chú rể đặt vào vòng 2 của cơ thể mang một bộ trang phục trắng sang trọng của cô dâu mới đủ thích thú hết cái động từ " Dìu " đứng đầu câu của câu bát kết bài. Phải chăng chỉ kết cục tốt đẹp như thế mới đưa ra khỏi vùng Thầm yêu. Đó là một vùng công khai rộng lớn là Hạnh phúc lứa đôi. Tiếc nuối và ao ước... xem ra chỉ đủ se se và rất khiết thuần ấy luôn gặp trong thơ tình của Cô giáo Nhà thơ Diệu Thoa. Tôi có đọc Tơ lòng, Thầm yêu, Giã từ... của chị, nhưng tôi yêu đến trân trọng " Thu yêu ". Phải nói chị đã có bước tiến dài trong thơ lục bát và những đóng góp của chị cho lucbat.com thật sự cũng rất đáng kể bấy nay. Cảm xúc của tôi trào ra, không nháp, đánh trực tiếp vào của sổ phản hồi bộc lộ sự hào hứng song cũng không dấu nổi những hạn hẹp về ngữ văn tay trái của mình. Chắc chắn không khỏi nhiều thiếu sót. Điều gì chưa trúng với sự sáng tạo của chị, mong Diệu Thoa và các Thi hữu châm chước. Hải Phòng, 23h30' 19/7/'10 Nguyễn Thanh Tuyên
Thu yêu quả là bài thơ tình dịu dàng nhưng rất điệu đà từ câu từ đến hình ảnh và câu chữ. Một khúc tâm tình mùa thu đằm thắm nồng nàn cho hương tình vương vấn mãi.
Tình yêu say đắm diệu kì Niềm thương mến biết lấy gì trao nhau Thơ tình em viết lắng sâu Gửi vào năm tháng sắc màu tình yêu Sao lòng vương vấn THU YÊU Tình thơ sóng dậy những điều khó phai... Chúc mừng và chia vui cùng THU YÊU của nữ sĩ nhé. Thân mến HH Cảm tác từ bài thơ THU YÊU của tác giả Đặng Diệu Thoa: Cảm ơn Diệu Thoa về bài thơ hay, xin góp vài lời. LÁ XUÂN Giang Sơn THU NHỚ @TÚ LỤC BÁT ! @ DIỆU THOA DIỆU THOA GỬI NGAY ĐI!
SÓNG
Thu yêu đằm thắm, nồng nàn Cánh cò lướt sóng lúa vàng ngát hương Vầng trăng ru sóng màn sương Tơ lòng cuộn sóng vương vương lá vàng Hương cau loang sóng mơ màng Rưng rưng mắt lá, mênh mang sóng tình Thầm yêu nhung nhớ một mình Gió vờn sóng lá hành trình heo may Thầm yêu, sóng xoáy vơi đầy Sóng vờn, sóng sánh, sóng ngây, sóng trào Trần Thị Lợi
Một bức tranh mùa thu đẹp và lãng mạn. Các câu thơ rất mềm mại, nuột nà. Và người thơ trong" THU YÊU" thổ lộ tình yêu thật dịu dàng, đằm thắm nhưng rất da diết.
Chúc mừng bạn có bài thơ tình ấn tượng. CL- ĐT: 0987066150 Chào cô giáo-nữ sĩ thơ tình Diệu Thoa! " Thơ tình viết chẳng đẫy trang Tôi bắt gặp một không gian mùa thu thật đẹp, thật lãng mạn và rất gợi cảm trong "Thu yêu" của Diệu Thoa. Một không gian có đủ cả màu sắc, âm thanh, hình ảnh của cỏ cây, thiên thiên, đất trời với những lá vàng mùa thu như chiếc" bùa yêu" lén đậu xuống bờ vai khiến cho người thơ bất ngờ chênh chao, bất ngờ say đắm. TVP Một bài thơ tình mượt mà và lãng mạn, đằm sâu nỗi niềm cảm xúc của tình yêu trong sáng thơ mộng. Thơ tình mùa thu của nữ sĩ Diệu Thoa như bản tình ca gợi nhiều vương vấn, nôn nao... Ai mang thu đến đây cùng Lời thơ nồng nàn, tha thiết mà sao e ấp lạ lùng! Nôn nao về mùa thu, nôn nao tình thu và vương vấn lời yêu trong khoảnh khắc thu sang. TTB Diệu Thoa xin nối vần với nhà thơ Trịnh Anh Hạnh để cùng các thi hữu vui một chút nhé: Heo may là cuối mùa Thu "Thầm yêu "ơi đừng buồn thiu Diệu Thoa thân !
THÂN HỌA VỚI BẠN ĐẶNG DIỆU THOA BÀI THƠ (THU YÊU)CHÚC BẠN VUI CHIỀU THU Cảm tác cùng Thu yêu của cô giáo Đặng Diệu Thoa TP NB
|