Thứ năm, 18/06/2026,


Cà phê trưa (Hạnh Ly) (05/06/2010) 

CÀ PHÊ TRƯA

                           Hạnh Ly


Thâm trầm. Từng giọt cà phê
Tan chầm chậm giữa trưa hè chói chang
Giọt thơm ngọt những nồng nàn
Giọt cay đắng những trái ngang cuộc đời

Âm thầm. Từng giọt lặng rơi
Dửng dưng ánh mắt, nụ cười đi qua
Em giờ đã ở rất xa
Mang theo nỗi nhớ ly cà phê trưa.

Mình anh ngồi với ngày xưa
Nhấp từng ngụm đắng cho vừa nỗi đau
Nổi chìm giọt nắng về đâu
Mắt đen. Ơi mối tình đầu mộng mơ!

Uống cho cạn những dại khờ
Không em. Vị đắng bao giờ mới tan?

 

 

 

__________________
Tác giả Hạnh Ly, (Thái Bình)

 Email: hanhly9469@yahoo.com.vn
Điện thoại: 0976699555

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Trần Trọng Tâm - lapphuongte@yahoo.com - 0973676756 - Thị trấn Liễu đề, Nghĩa hưng, Nam Định  (Ngày 19/07/2010 06:37:12 AM)
Cảm nhận cùng CÀ PHÊ TRƯA của Hạnh Ly :

Đắng ơi đắng dịu, đắng dàng
Mấy ai được giọt đắng vàng ấy đâu ?

Trần Trọng Tâm
  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 5/06/2010 09:20:23 PM)

MẸ VÔ CHỐN NÀO...
Cà phê lại hoá "A lô"...
Con đang gọi mẹ...Mẹ vô chốn nào...?
Phạm Tự

  Trần Kim Long - trankimlongcd@gmail.com - 0303.500316 - Ninh Bình  (Ngày 5/06/2010 04:22:23 PM)
Đọc bài thơ CÀ PHÊ TRƯA của tác giả Hạnh Ly, theo cảm nhận của tôi: Đây là 1 bài thơ hay. Nó độc đáo khác người ngay từ tựa đề của bài thơ vì người ta chỉ thường dùng: CÀ PHÊ SÁNG hoặc CÀ PHÊ TỐI, do vậy chỉ tựa đề đã nói lên nỗi lòng của tác giả khi mà "Một mình ngồi với ngày xưa", câu thơ khá đắt vì nếu viết "Một mình ngồi nhớ ngày xưa" thì rất bình thường. Người ta thường nói: Cà phê đắng thêm đường sẽ ngọt, ở đây tác giả chỉ cần hai câu "Giọt thơm những giọt nồng nàn" và "Giọt cay đắng những trái ngang cuộc đời" đã diễn tả hết được tâm trạng đối lập nhau của người đang yêu, khi hạnh phúc tràn trề, khi quắt quay đau khổ. Dù cho mối tình ấy đã bị người con gái mình yêu mang đi rất xa nhưng người con trai vẫn "Dửng dưng ánh mắt, nụ cười đi qua". Cuối cùng bên ly cà phê chát đắng ấy tác giả đã nhận thiệt thòi do chính mình gây ra bằng 1 câu hỏi: "Uống cho cạn những dại khờ/Không em. Vị đắng bao giờ mới tan".
Xin mạo muội đôi dòng cùng tác giả và độc giả. Chúc nhà thơ Hạnh Ly luôn có những bài thơ hay và xin được UỐNG cùng tác giả.
UỐNG...
"Uống cho cạn những dại khờ"
Uống cho cạn hết ngu ngơ...tình đầu.
TKL
  Trần Thị Lợi - coloiha@yahoo.com.vn - 0436361339 - 118 Yên Lạc, Vinh Tuy, Hai Bà trưng, Hà Nội  (Ngày 5/06/2010 03:36:03 PM)

Xin chúc mừng tác giả có bài thơ rất tình cảm, tuy hơi buồn nhưng rất thật
Xin chia sẻ cùng bạn đôi câu nhé

( Không em vị đắng bao giờ mới tan)
Trái ngang, đắng, ngọt, nồng nàn...
Hương cà phê mãi tỏa lan trưa hè
Rầu rầu một khúc nhạc ve
Nơi xa em có lắng nghe tiếng lòng
Vẫn chờ đợi, vẫn nhớ mong
Cà phê đắng thấm tận trong tim hồng
Trần Thị Lợi

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 5/06/2010 03:35:53 PM)

GIỌT ĐẮNG...
Nhấp cà phê nhớ tình xưa...
Ly tràn giọt đắng...giữa trưa oi nồng
Bóng hình môi thắm má hồng ?
Hoà vào vị đắng...mà lòng xót xa !

Một mình ta nhấp với ta
Không men mà lại...nhạt nhoà cơn say...
Lời xưa còn vẳng đâu đây ?
Lạc trong du lãng tràn đầy nhớ thương...!

Trách lòng...sao cứ vấn vường...
Nỗi buồn day dứt...nhạt hương trưa hè !
Phạm Tự

Các bài khác: