Thứ năm, 18/06/2026,


Tóc hoa râm (Duy Khoát) (20/05/2010) 

TÓC HOA RÂM

                               Duy Khoát

Đang vui với cảnh đất trời

Xuân sang những đoá  hoa cười bên nhau

Chợt soi gương thấy trên đầu

Tóc mình cũng nở thêm màu hoa râm

Thứ “hoa”  buồn đến âm thầm

Mỗi xuân sang, lại ngại cầm đến gương.

D.K 


Chân dung tác giả Duy Khoát

_______________
Tác giả
Duy Khoát

Hội viên Hội Nhà  báo Việt Nam.

Điện thoại: 01263077655 


Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Lương Thị Thục Trinh - thuctrinhxhh@ymail.com - 0903448339 - ĐH Công đoàn Hà Nội  (Ngày 22/05/2010 01:54:33 PM)

Tặng anh Ngọc Hoàng mấy câu thơ nha:

Tuổi cao tóc bạc là thường
Thanh niên tóc bạc nằm giường quay tay...

  Vũ Xuân Quản - quanvx@songda-ait.vn - 0987 368 446 - Hà Nội  (Ngày 22/05/2010 01:17:59 PM)

Xin chuác mừng nhà thơ DUY KHOÁT trình làng bài thơ rất hay.
Đọc bài thơ hoạ của Việt Hà, thấy hóm lắm...
Vũ Xuân Quản!

  Hà Ngọc Hoàng - canhcuarooc@yahoo.com - 01694029558 - Móng Cái   (Ngày 22/05/2010 02:04:22 AM)

Tuổi cao tóc bạc là thường
Thanh niên tóc bạc nằm giường đắp chăn

  Trần Thị Lợi - coloiha@yahoo.com.vn - 0436361339 - 118 Yên Lạc, Vinh Tuy, Hai Bà trưng, Hà Nội  (Ngày 21/05/2010 09:56:12 PM)

Tôi xin được chia sẻ cùng tác giả đôi câu cho vui nhé.
Cảm ơn rất nhiều

TÓC TIÊN
Tóc anh vừa chớm hoa râm
Mà anh đã thấy trong tâm nỗi buồn
Tóc tôi giờ trắng toát luôn
Chục năm rồi, chắc nỗi buồn nhiều thêm
Nỗi buồn thao thức trắng đêm
Hết đen, bạc trắng, dịu mềm tóc tiên

Trần Thị Lợi

  Nguyen Luu Hoa - ngluuhoa@ymail.com - 2010 6254063 - Viet tri- Phu Tho  (Ngày 21/05/2010 05:42:51 PM)
Xin được góp vui cùng tác giả. Chúc anh luôn khoẻ mạnh, vui vẻ và hạnh phúc.
Tóc đen ai cũng như ai
Tóc lốm đốm bạc hoa râm mới là
Thứ hoa chín chắn mặn mà
Xuân sang..đông đến có là gì đâu
Anh Khoát xin chớ âu sầu
Soi gương sẽ thấy tóc màu đẹp ghê
Chị em chẳng bao gìơ chê
Rất nhiều thiếu nữ còn mê- đừng buồn!
  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 21/05/2010 04:17:35 AM)

Cảm tác

ĐẸP NHẤT

Đất trời phơi phới thời xuân
Nào đào nào cúc, ái ân tay cầm.
Gĩư sao khỏi nhuốm bụi lầm
Xuân qua, đẹp nhất hoa râm trên đầu.

Phạm Minh Giắng

  Trần Nguyên Anh - tranguyenanh@gmail.com -  - Hoàng Mai - Hà Nội  (Ngày 20/05/2010 11:05:42 PM)

Nhờ đất của bài Tóc hoa râm trả lời Việt Hà:

Luật hôn nhân định rõ là,
Một chồng một vợ mọi nhà văn minh.
Lấy vợ già lợi cho mình,
Nay mai trăm tuổi, cuộc tình chia đôi.

Bấy giờ chồng mới bốn mươi,
Làm thêm tập nữa hơn người, quá hay!
Hi sinh đầu đoạn đời này,
Sướng sau... lúc ấy tình say khác người.

Bà già cũng đã một đời,
Có phi công trẻ thêm tươi tuổi già.
Máy bay thế mới gọi là...
Hai người thành bốn luật nhà nước cho!

Trần Nguyên Anh

  Việt Hà - Viethamhb@gmail.com - 0978057999 - Việt Trì - Phú Thọ  (Ngày 20/05/2010 10:48:56 PM)

@ Bạn Nguyên Anh!

" Tám mươi là tuổi ăn chơi"
Mình xin viết tiếp đôi lời thực hư...
Bà già đã tám mươi tư
Ngồi bên cửa sổ viết thư kén chồng

Chuyện tình bà Hạng Thị Sông
Vợ nay đầu 8 yêu chồng đầu 3
Hai người quê ở Sa Pa
Mối tình xúc động tuổi già Việt Nam

Yêu nhau ngót đã 6 năm
Răng rụng hết cả hai hàm he he
Gia đình không hiểu, vẫn chê
Nước mắt chan chứa bộn bề đau thương

Nguyên Anh ơi, hãy chỉ đường
Làm sao giúp họ yêu thương một nhà ...

V.H

  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Hà Nội  (Ngày 20/05/2010 10:20:39 PM)

HOA TÌNH ĐỜI
(Họa tặng Nhà thơ Duy Khoát)

Phong sương ánh bạc giữa trời,
Mỗi xuân qua đọng tình đời trao nhau.

Thăng trầm gội nhạt mái đầu,
Sẻ chia năm tháng chuyển màu tóc râm.

Còn ai mơ mộng lặng thầm?
Duyên kia có bén? Thì thầm hỏi gương!

Trần Mạnh Tuân

  Trần Nguyên Anh - tranguyenanh@gmail.com -  - Hoàng Mai - Hà Nội  (Ngày 20/05/2010 09:56:42 PM)

TẶNG NHÀ THƠ DUY KHOÁT!

Việt Hà vẫn gọi bằng anh!
Hoa râm mái tóc, ngon lành câu thơ.
Tóc ánh bạc, khối em chờ!
Ánh kim, ánh thép... mộng mơ mới là.

Sáu mươi chưa phải đã già,
Người ta còn bảo mới qua dậy thì...
Sáu lăm vào tuổi thiếu nhi,
Bảy mươi là tuổi mới đi vào đời.

Tám mươi là tuổi ăn chơi,
Chín mươi là tuổi yêu người yêu hoa.
Một trăm mới gọi là già,
Đêm mong, ngày nhớ mặn mà yêu thương.

Trăm mốt có lệnh Diêm Vương,
Cứ ở trên ấy yêu thương mặn nồng.
Chừng nào mọi việc đã thông,
Từ từ nằm xuống mới xong cuộc đời.

Trần Nguyên Anh

  Việt Hà - Viethamhb@gmail.com - 0978057999 - Việt Trì - Phú Thọ  (Ngày 20/05/2010 09:12:25 PM)

1. @ Anh Duy Khoát!

Anh còn đương tuổi xuân thì
Tóc vừa chớm bạc thiếu gì người yêu
Em xin bật mí đôi điều
Cho anh bí kíp được nhiều cô thương!

Một thương anh tóc hoa râm
Hai thương anh nói thì thầm dễ nghe
Ba thương sớm tối đi về
Bốn thương vui tính chẳng chê chút nào
....
Mời bạn Nguyên Anh bổ sung tiếp đi nhé!

2. @ anh Cảnh Bình !

Hôm qua khoe bác thợ rèn
Còn đòi xem xứ than đen nhà người
Hôm nay tóc đã bạc rồi
Mắt thì đeo kính anh ngồi buồn thiu

Tấm thân nay đã già teo
Sao mà cám cảnh chợ chiều thế anh?
Có còn khoe kiếm vẫn xanh
Chắc là gỉ hết thôi anh đừng buồn!

Việt Hà

  Tuyết Lê - diutcurin@yahoo.com - 01696768154 - Phú Yên  (Ngày 20/05/2010 08:47:58 PM)

Với TL, bài thơ "Tóc hoa râm" nhẹ nhàng mà mang mang buồn lạ. TL không hoạ mà chỉ gửi vào đây bài thơ "Buộc tóc" ngăn ngắn của TL cho vui vì có liên quan tới tóc.
BUỘC TÓC
Mỗi lần buộc tóc cao cao
Thì em lại nhớ ngày nào yêu nhau
Anh thường hay nói một câu
Rằng anh thích ngắm phía sau tóc mềm.

Kỉ niệm xưa thật êm đềm
Đưa tay sờ gáy - nhớ thêm vạn lần
Bây giờ ai ngắm- bâng khuâng?
Tóc cao buộc - để bần thần - lại buông.

  MINH TUẤN - ngongiochungtinh@yahoo.com - 0042 0723 661 057 - cộng hòa Séc  (Ngày 20/05/2010 08:48:19 PM)

Kính họa với bác mấy dòng <cọ >nhau bác hỉ ? Hiii ...Đúng là ngại cầm gương thật đấy. Chúc bác vui.

________

NGẠI NGÙNG.

Từng đêm ,đêm vẫn nằm giường
Từng ngày ,ngày vẫn cầm gương gặp mình
Có bao nhiêu bất thình lình
Trông hoa râm tóc ,thấy hình phai phôi ...

Đã qua cái thuở bồi hồi
Hình xưa bỏ chỗ ,mặc tôi mỗi ngày
Hoa cười héo nét đắm say
Hoa râm đen cả mặt mày xa xưa.

Ngại ngùng cả với sớm trưa
Soi gương giấu giếm ,vui đùa thoảng qua
Có ai chữa được tuổi già ???

MINH TUẤN

  Nguyễn cảnh Bình - canhbim@gmail.com - 0913854069 - Binh dương  (Ngày 20/05/2010 07:37:35 PM)

       Tâm trạng về già ,tâm trạng cảm thấy thân phận mình thừa , tâm trạng trách cứ thời gian sao trôi màu quá đó cũng là bước ngoặt của cuộc đời mỗi con người.Nhưng ham muốn cống hiến ham muốn được trẻ trung để còn làm bao nhiêu việc trên đời và để bù khú với bạn bè cũng thường trực .Thế là nỗi buồn chợt đến và âm lắm .Tôi nhớ cách dây khỏang 6 năm lần đầu tiên vợ tôi nhổ trên đầu tôi được mấy cây tóc bạc, cô ấy bảo :Già rồi .Buồn đến nao lòng .
       Tôi tự an ủi : Chắc tóc sâu thôi em ạ .
         Một lần nữa vợ tôi khẳng định: Tóc bạc -tóc sâu em biết mà và cô ấy nói như vô thức nghe thật buồn:Anh mau già quá.Thế là buồn thêm mấy ngày .
        Mình già đi đâu phải một mình trăn trở mà vợ là người trăn trở nhất .Cái chổ dựa không còn như ngày xưa sao không buồn.
      Sau một thời gian dài viết rồi xé rồi lại viết tôi làm bài thơ: MUA KÍNH.đây là bài thơ thất ngôn bát cú in trong tập Chút phận làm con-NXB- VN HCM 2009.Tôi mạnh dạn viết lại nguyên văn bài thơ nếu BBT thấy không phù hợp thì có thể lược bỏ (vì không phải thể lọai lục bát):


MUA KÍNH
Nho nhỏ tròn xinh mắt trong veo
Tay vàng áo biếc với dây đeo
Hỏi đấng mày râu ai mà chẳng
Muốn nàng bên cạnh đỡ nheo nheo

Rồi một chiều xuân có em theo
Qua gian hàng kính phố chợ chiều
Anh thử cho mình đeo một cái
Em buồn … thân ấy đã già teo

Trở lại bài thơ Tóc hoa râm của Bác Duy Khóat .Buồn là phải thôi vì :
Xin hoạ cùng bác mấy câu


Trời đất đang độ xuân xanh
Mà sao mình đã hoa râm thế này
Mãi mê quên tháng quên ngày.
Quên em quên đến một ngày ..hoa râm

Mình buồn -buồn đến âm thầm.
Trẻ trung biền biệt ,hoa râm tìm về
Bao năm xuôi ngược sơn khê
Không bằng khó nhọc bốn bề một em

  Lính thuỷ - Linhthuy55@gmail.com - 01682938853 - 459 Bạch Mai Hà Nội  (Ngày 21/05/2010 11:25:34 AM)
                             Cảm nhận khi đọc bài thơ Tóc hoa râm

        Các cụ ta thường nói: "Mỗi tuổi một đuổi xuân đi". Ngày tháng trôi nhanh vùn vụt tựa bóng chim câu qua cửa sổ. Nó chẳng đợi chờ một ai. Bánh xe thời gian cừ thế mà quay, chả bao giờ dừng. Bình minh lên rồi sang trưa, qua chiều rồi về đêm,  để rồi lại xoay vẩn tiếp chu kỳ bình minh thức dậy.
          Mỗi năm, khi Tết đến, trẻ con háo hức thêm tuổi mới và ngóng chờ tiền mừng tuổi, thì người già lại chợt soi gương, nhìn lên mái tóc của minh, giật mình vì mỗi năm lại thêm nhiều sợi bạc. Bác Duy Khoát cũng soi gương và cũng:
                                          Chợt soi gương thấy trên đầu
                                  Tóc mình cũng nở thêm màu hoa râm.

           Thế là nỗi ưu tư của tuổi già lại len lén lọt vào thơ của ông. Tết thì có nhiều hoa. Đủ các loại hoa của mùa xuân. Người già lại được trời ban tặng cho một loại hoa, nhưng nó lại là "hoa râm". Đó là sự báo hiệu sự già nua đang xồng xộc tới. Tác giả đã cảm thấy:
                                       Thứ “hoa” buồn đến âm thầm
                                   Mỗi xuân sang, lại ngại cầm đến gương.

          Bài thơ chân chất, dễ hiểu quá rồi. Nếu muốn bình thêm, tán thêm cũng chẳng thể nào tán được nữa. Bởi bài thơ mang hương sắc đồng quê, ngôn ngữ dân gian bình dị đến nỗi không còn bình dị hơn được nữa,  ai cũng đã hiểu cả rồi.
         Bác Duy Khoát, năm nay tròn bảy chục xuân, cùng lứa tuổi và cùng xã với bác Nguyễn Văn Chương tác giả bài thơ" Rủ nhau ta đến Hội chen Nga hoàng" cũng đầy hương sắc đồng quê mà tôi hằng mê đắm.ảats vui khi biết tin bài Cảm nhận về bài thơ  Rủ nhau ta đến hội chen Nga hoàng của Đại tá Phạm Thanh Cải đang được Tạp chí KHCN&MT Bắc Ninh in trong số tháng này. Thật là vui, khi hôm nay lại được đọc bài thơ hay của hai người bạn "thất thập cổ lai hy", cùng quê trên đất Mão Điền, đất của Làng đại học và ngàn năm văn hiến. Nơi đây là đất học, đất của những nhà văn, nhà thơ nổi tiếng.
         Mão Điền cũng là quê nhà văn, nhà thơ Nguyễn Phan Hách cũng cùng lứa tuổi với Nhà thơ Duy Khoát, với bài thơ Hoa Sữa đã làm bao nhiêu thiếu nữ say mê:
                           Tuổi mười lăm, em lớn từng ngày
                           Một buổi sớm, em bỗng thành thiếu nữ
                           Hôm ấy mùa thu, anh vẫn nhớ
                           Hoa sữa thơm ngây ngất quanh hồ.

           Cảm ơn đất Mão Điền, Thuận Thành, Bắc Ninh đã sinh ra và nuôi dưỡng các nhà thơ đồng quê của nên thơ ca Việt Nam. Chính các bác đã mang đến cho bạn đọc hơi thở của một miền quê Quan họ và những bài thơ trữ tình sống mãi với thời gian
           Tóc các bác có bạc dần theo năm tháng, nhưng thơ của các bác vẫn trẻ trung, dồi dào sức sống và đi cùng năm tháng, còn mãi với thời gian.

                                           Lính thuỷ

  Người lính - nguoilinh_1968@ymail.com - 0165.454.4532 - Cục Chính trị Quân đoàn 4  (Ngày 20/05/2010 06:14:07 PM)

Đơn giản. Dễ hiểu. Ngắn gọn. Rất hay!

  Nguyễn Đức Tuỳ - ndtuy@yahoo.com.vn - 0974131428 - Việt Trì- Phú Thọ  (Ngày 20/05/2010 05:59:19 PM)

Xin có đôi dòng chia sẻ (đùa cho vui) với nhà thơ Duy Khoát

Có gì mà ngại cầm gương
Già thì bạc tóc lẽ thường xưa nay!
Nhuộm tóc cũng chẳng ích gì
"Cưa sừng làm nghé" ta thì chẳng nên

Tôi đây tóc bạc tự nhiên
Mà tôi chẳng có buồn phiền chi mô
Tôi xem chân dung nhà thơ
Vẫn còn trẻ lắm, tóc chưa bạc nhiều

Chắc rằng còn lắm người yêu
Hãy vui lên nhé! Đừng kêu ca gì!


Đùa cho vui một tí, có gì không phải mong được thông cảm!

Nguyễn Đức Tùy

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 20/05/2010 05:54:10 PM)

BƯƠN TRẢI
( Hoạ thơ " Tóc hoa râm" của D.K)

Dang tay đứng giữa đất trời
Bóng hình - hình bóng nói cười với nhau

Sờ tay nhổ sợi trên đầu
Vô tình tóm được cái mầu hoa râm

Tháng năm bươn trải lặng thầm
Mấy khi chải chuốt mà cần lược gương !
Phạm Tự

Các bài khác: